NGÀY CUỐI CỦA YÊN
VÕ CÔNG LIÊM
Đêm về lẻ loi một mình, hàng cây bên đường toa
rập với bóng đêm gần như bất động, thành phố phủ màn sương mỏng giữa trời cuối
hạ, những ngọn đèn cao cổ rọi xuống mặt đường đen nhẵn, lì lợm trông dã thú. Thỉnh
thoảng một vài chiếc xe máy, xe hơi phóng nhanh như cấp cứu. Hắn chẳng quan tâm,
ngậm thuốc lầm lủi đếm bước, tiếng chân gõ lên vuông gạch của viả hè nghe bồi hồi.
Con quạ trên ngọn khô ngứa cổ gáy giọng rền tợ như gọi ai; hắn cúi đầu đi theo đêm,
nhẩm tính chuyện ngày mai phải làm gì. Búng điếu thuốc trên tay sang bên kia đường,
lửa thuốc bắn ra yếu ớt rồi tắt ngúm. Hắn đứng trước cửa nhà nhìn quanh, mở khóa
bước vào. Không gian lặng câm, bốn bề đen đặc.
7giờ 18 phút, sáng
thứ bảy, tháng 8, năm 19…
Hắn còn ngái ngủ,
đưa tay dụi mắt, ngáp dài, vật vã trên giường, tóc rối bời, hơi rượu, thuốc còn
phản phất trong chăn gối.Trông bầy nhầy và bừa bãi, đồ đạt ngổn ngang, cái trên
cao, cái dưới nền. Hắn ưỡn người nhìn mông lung quanh nhà, chiếc quạt trần lơ lửng
như người treo cổ; bên ngoài nắng đã lùa vào trong nhà, màu nắng nhạt, không nồng,
ngọn nắng yếu ớt. Hắn mỉm cười vô tư một mình. Điện thoại reo. Hắn khỏa thân,
bung người nhào tới cầm điện thoại, vói tay đốt thuốc, miệng ú ớ -Tao đợi mày ở
quán Chùa, đến ngay. -Ừ, ừ được. Mấy giờ rồi? Hắn nói. Mình truồng, miệng ngậm
thuốc, chế nước, súc miệng, đánh răng, méo miệng, cười trong gương. Chăm chú
xem lại kịch bản, sửa một vài điểm nhỏ trong phần đối thoại cho vở kịch dự thi ở
trường Kịch nghệ và trình diễn thành phố. Hắn ném kịch bản xuống bàn, nhìn trời,
vuốt lại tóc; vắt lên vai chiếc xách tay xuống phố. -Uống cà phê sáng chưa anh?
Ngọ hàng xóm nói. -Đi bây giờ đây. Hắn nói. Chừng nửa tiếng sau đến điểm hẹn. -Kẹt
xe quá. Chờ lâu không? Hắn nói. -Liên có nhắc đến mầy đêm hôm qua.Ý tao muốn nói
nàng thầm nghĩ đến mầy? Ngữ nói. -Mầy nghĩ vậy sao? Tao thích Liên bộ ‘giàn’ của
nàng. Hắn cợt giễu. -Lát nữa thị đến. Chờ xem sao. Ngữ nói. Sài Gòn mùa này vẫn
còn nóng dữ. Lân la một hồi lâu với Ngữ và Liên; hắn đứng dậy, ra khỏi quán phóng
xe về cuối đường, bóng mờ dần. Thành phố ngả ngớn với nắng trưa.
11 giờ 39 phút,
ngày thứ bảy…
Hắn chạy xe về hồ
bơi. Chú Sâm là người chăm sóc thân thể cho hắn. Lần này tẩm quất, hắn thấy sảng
khoái hơn nhiều. Cười nói và đưa nguyên gói Lucky Strike cho chú Sâm và vẫy tay
chào. Về tới nhà thì trời đã xế trưa. Xuống bếp kiếm gì ăn. Giữa lúc đang đói.
Có tiếng gõ cửa -Nè! tô bún mới nấu đây. Bà Vân nói. Hắn ôm bà vào lòng và cám ơn
nức nở.Bà Vân thương hắn con côi, như con mình, thương cảnh ‘đơn thân độc mã’ ăn
ở hiền, chân thật không mất lòng ai. Hắn ăn như kẻ đói. Tiếng chó sủa mỗi lúc mỗi
gần hơn. Nghe tiếng gọi; Liên đến hỏi về vai trò trong vở kịch. Con chó nhỏ của
Liên lông xù trắng, quen hơi hắn. Người và chó mừng gặp nhau. Liên nhìn hắn như
thèm có nụ hôn giữa lúc này. Đưa Liên ra cửa, xoa đầu chó và mỉm cười. Quay người
vào trong ngả mình lên giường thiêm thiếp…
1 giờ 33 phút trưa
thứ bảy…
Đánh xe máy đến
nhà Linh đạo diễn sân khấu. Đồng môn phái cũng là bạn thân của hắn. -Vào nhà. Có
việc gì không? Ăn chi chưa? Tao gọi Diễm làm đồ nhậu; nghe mầy! Linh nói. Cả
hai bạn đồng nghiệp uống hết chai Napoleon Remy 1950. Hắn không say. Tỉnh táo và
sáng suốt. Diễm dưới bếp đi lên bồi thêm đồ nhậu. -Anh uống ít kẻo say nhá! Diễm
nói. Diễm dân Bắc nên giọng nói nghe ngọt và quyến rũ. Hắn đưa cốc lên môi, khà
nghe thành tiếng. Họ không nói gì về kịch bản mà chỉ nói chuyện riêng tư. Cả
hai bọn chúng tỏ ra tương đắc. -Tao phải đi thôi. Hẹn gặp lại ngày mai. Hắn nói.
Về đến nhà. Lăn
lên giường nằm đọc bản thảo. Tiếng nhạc trong máy phóng ra nghe êm dịu và ru lòng.
Hắn miên man. Đột nhiên; hốt hoảng như nhớ ra điều gì. Hay hắn nhớ tới người
sanh thành? Chẳng một ai hiểu điều đó và chẳng một ai gần hắn để biết sự tình.
Lạ thay! Hắn chưa có người yêu hoặc đã có nhưng ít khi nghe hắn nhắc đến. Dù Liên
để tâm nhưng chưa một lần chạm trán. Nỗi âm thầm trong hắn không lộ ra bên ngoài,
vẫn cười nói bình thường và không tỏ một dấu hiệu nào hơn.
3 giờ 9 phút chiều
thứ bảy…
Điện thoại reo. -Anh
đến dùng cơm tối với em. Liên nói. -Ờ, ờ; để coi, vì chiều nay có cuộc họp soạn
thảo chương trình cho vở kịch. Được rồi! Hắn nói. Nỗi bàng hoàng sau lời mời của
Liên, lần họp hôm nay với Linh và một số thành viên trong tổ chức. Hắn có phần
bối rối. Đi thẳng vào phòng tắm, cởi hết áo quần và mở miệng hát the thé: ‘người
đi qua đời tôi…trong những chiều đông dài…’ rồi lại huýt gió.Tiếng hát nghe bình
yên và lãng mạn như yêu đời, như âm vang. Hắn ra ngoài, ngồi xuống bực thềm ngóng
gió nhìn lá vàng bay, cho hắn những cảm giác lạ, những gì thân quen và những gì
kỳ dị đến rồi đi trong đời hắn. Rít một hơi thuốc dài rồi lại đưa chén rượu lên
môi. -Anh ngồi hóng mát.Tư Sẹo nói. -Anh Tư ngày nay chạy được mấy cuốc? Hắn nói.
Điện thoại reo. Đuổi theo tiếng reo, tung cửa vào. -Alô. Anh là…vâng; tôi đây. -Anh
có thể viết cho bên chúng tôi một kịch bản nói về tình người hoặc một đổi đời
sau cuộc chiến được không? Giám đốc sở thông tin Cà Mâu. Tỉnh Đồng Tháp nói. -Tôi
sẽ trả lời anh sau. Số điện như thế chứ? Hắn nói. Gục đầu lên gối chân suy nghĩ
mông lung. Đoạn đứng dậy, thở phào nhẹ nhõm. Bước vô nhà, soạn giấy tờ, kịch bản
và chương trình thảo luận. Cầm máy gọi.
-A lô. Chào Liên. Chừng tám giờ tối tôi đến đươc không? Hắn nói. Hắn châm thuốc
hút.
Cả mấy tháng qua
sáng vác ô đi tối vác về chẳng kiếm thêm một đồng nào, bỗng mọi chuyện đến dồn
dập và không ngờ. Lòng hắn phấn khởi và năng động từ việc làm đến tình yêu. Hắn
mong mọi sự tốt đẹp. Sau bữa cơm tối họ cùng đi ra ngoài. Họ ngồi ở quán cà phê
trong một con hẻm vắng, chật chội nhưng an toàn và thanh thản. Đèn bực sáng soi
rõ hai gương mặt. Hình như họ tỏ tình. Đây là lần thứ ba hắn đi bên cạnh Liên;
lần này chính là cuộc hẹn của hắn. Liên hiểu ý nhìn hắn với đôi mắt âu yếm;
bởi một đôi lời
bộc bạch của hắn là đáp lời mong đợi từ lâu của Liên. Họ cầm tay nhau; nhìn dòng
sông trôi ở ngoài kia với đêm đen dưới những ngọn đèn màu lấp lánh trên mặt nước.
Họ nhìn nhau cười đắc ý. Mây trời xuống thấp, gió từ sông thổi lên. Liên cảm thấy
ớn lạnh, đi sát vào người hắn, tóc Liên quất vào mặt hắn tợ như kiến bò vào mắt.
-Anh phải về. Ngày mai anh gọi điện cho em. Hắn nói. Hai người rẽ vào con lộ chính
và mất khuất. Hình như Liên còn dõi mắt trông theo. Bóng hắn mờ dần.
9 giờ 19 phút tối
thứ bảy…
Trên đường về; hắn
dừng lại quán bên đường mua một gói thuốc Vàm Cỏ. Năm gói mì ăn liền hiệu Con Tôm.
Rút tiền đếm từng đồng. -Hăm lăm ngàn tất cả cháu. Ngô chủ quán nói. Ông mỉm cười,
thông cảm hoàn cảnh sống của hắn và thường trao đổi với nhau. -Cám ơn bác. Chào
bác. Hắn nói.
Ngồi trên ghế
xe, gió nhẹ luồng qua cổ, mơ màng nghĩ về Liên, nghĩ tới những bạn bè, thân
quen lòng hắn tự nhiên vui. Cất cổ hát: ‘người đi qua đời tôi…đường xưa đầy lá úa…’.Chốc
lát đã đến nhà. Chưa xuống xe thì kẻ lạ mặt xông tới đâm mấy nhát dao vào người
và lấy xe chạy vào bóng đêm. Hắn ôm bụng máu và rớt xuống bên vệ đường. Máu tuôn,
mặt mày bạc phếch, mắt nhắm cứng. May thay; lúc đó Tư Sẹo nhận ra hắn và vội vã
kêu cứu. Đến bệnh viện thì hắn qua đời lúc đó đã quá mười giờ đêm.
Trong buổi tiễn đưa
đến nghĩa điạ, những người đã một lần gặp hắn đều có mặt hôm đó. Đi sau quan tài
người cầm di ảnh là Liên bên cạnh bà Vân, Tư Sẹo và một số bạn bè đồng nghiệp.
Khi hạ huyệt chỉ nghe tiếng kêu của Liên: -Ôi! người tình tôi. Hôm đó trời kéo
mây đen muốn mưa.Mọi người đã ra về.
Sáu tháng sau mới
tìm ra hung thủ giết hắn. Một tay trộm chuyên nghiệp, giết hại người hiền. Y nhận
tội đã đâm hắn đêm ấy. Dân quanh vùng gom tiền dựng mộ bia: Lại Như Yên
1943-1979. Vi Dã. Huế.Thừa Thiên.(Mệnh chung năm Kỹ Mùi .Tiết thu Nguyệt bạch).
Hẻm Chuối đồng phụng lập./.
VÕ CÔNGLIÊM (ca.ab.yyc. oct. 1 / 2017)
TRANH VẼ: ‘Tế bào / Cellulose’ Khổ 12” X 16” Trên giấy cứng. Acrylics+Mixed. Vcl#
1382013.
TẾ BÀO / CELLULOSE

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét