Thứ Ba, 30 tháng 1, 2018


1 CON ĐÒ
Chu Vương Miện

*
1 con sông nhỏ 1 con đò
nước vẫn thường ngày chẩy tự do
cô lái bỏ thuyền theo thi sĩ
buồn sông chán bến chả ai qua ?
cô gái theo chồng từ dạo đó
vứt lại sau lưng lắm hẹn hò
hết thuốc nằm bẹp hơn tấm tã
hết tiền dã dượi mắt trợn trừng
hết cơm ” con út Bà Cả Đọi ”
hết tình giống con chuột trôi sông ?
nhởn nha đọc thơ cụ Tú Xương
áo quần che đủ 1 tấn tuồng
diễn đi diễn lại anh và ả
diễn hoài mà lại diễn luôn luôn ?
thơ thì thô tục đọc lại thanh
chả có gì ? ngoài ả với anh
loanh quanh cũng chỉ 2 cái ấy ?
như quân cờ trắng giặc cờ đen
mùa nào thời tiêt theo mùa ấy
chả có mùa nào hơn mùa nào ?
nóng lạnh cũng làm cho khổ cả
thông ngừng nhưng gió thổi lao xao
đồi cao cỏ mọc lưa thưa quá
bao lâu chả thấy trận mưa rào ?


NHẬT MỘ HƯƠNG QUAN
chu vương miện
*

lẩm nhẩm hoài nhật mộ hương quan
yên 3 giang thượng Cửu Long Giang
hạc bay có biêt nơi nao đến ?
tội nghiệp cho ta khẩy khúc đàn
4 phiá có lau che khuất đất
Hồ cầm 1 khúc giã Chiêu Quân
thú cũng không mà chim cũng không ?
có vài cái vú mấy cái chân
2 cánh dang ra dài quá cỡ
ngủ đầu thòng xuống dưới đôi chân
cũng là con ốc chạy trên cát
nhưng mà ruột lại là nhện tôm
vỏ bọc 1 đường ruột 1 nẻo
hóa ra con ốc chỉ mượn hồn
đời đẩy ta sát ngay miệng vực
rồi không đẩy nữa tự nhiên ngưng
ta mở mắt ra nhìn xướng lũng
nơi đây toàn 1 lũng hoa vàng
chuyện thực và mơ vẫn giống nhau
giòng sông thôi đủ vĩ và đầu
chỉ tiếc bây giờ khong ai ngó ?
nên chi ? giòng nước chẩy đục ngầu
Advertisements

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét