HOÀNG LÂM
PHÁC HỌA MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975\
*
*
CHINH YÊN


TIỂU SỬ:
Tên thật: NGUYỄN DANH
Nơi sinh: HUẾ
Năm sinh: 1940
Năm mất: Không rõ
TÁC PHẨM:
Đơn Ca ( Thơ, 1963 )
Trước năm 1975, CHINH YÊN là một sĩ quan cấp úy của quân lực VNCH thuộc ngành Tâm lý chiến. Sau ngày 30 tháng 4, ông cũng bị “ tập trung cải tạo” . Trong tù CS, ông nhiều lần tự tử nhưng không chết. Sau những năm tháng bị nhục hình, lúc được trả về, ông hoàn toàn như mất trí. Sang MỸ, CHINH YÊN phải vào nằm bệnh viện tâm thần tại BOSTON. Đã lâu không liên lạc được với gia đình ông nên chẳng rõ tin tức, chỉ mơ hồ là ông đã nhắm mắt đi vào cơn trường mộng. Sinh thời, CHINH YÊN thường đăng thơ, truyện trên những tạp chí văn học miền nam như VĂN, KHỞI HÀNH… Ngoài ra ông còn có một tập thơ mang tên ĐƠN CA được xuất bản vào năm 1963.
CHINH YÊN sáng tác không nhiều nhưng có không ít bài thơ hay. Chẳng hạn, bài thơ ỨNG CHIẾN ĐỌC THƠ NGUYỄN BỈNH KHIÊM là một ví dụ. Trong bài, ông đã kết hợp thành công những câu thơ có hơi hướm cổ xưa như
“ Hiền sĩ có trăng treo ngoài ngõ ”
với giọng nói đời thường
“ Để lâu lâu ngắm nghía đỡ buồn “ .
Đọc thơ ông ta cảm thấy nỗi xao xuyến, tiếng thở dài đối với thân phận con người nhưng đượm nhiều tố chất đông phương:
Hiền sĩ nhẹ tênh đường danh lợi
Tôi ngược xuôi mòn nẻo phù sinh
Đôi khi cũng muốn như người trước
Xem đời như một giấc mơ tan…
…
Tôi kết bạn vong niên cùng núi
Thở cùng cây một điệu u hoài
Lòng đã tịnh mà sao chẳng biết
Ngày đã tàn mà đâu có hay
TRÍCH THƠ:
CÒN LẠITặng TÔ THÙY YÊNTôi còn lại tương lai cháy xémThử ươm mầm hy vọng xem sao(Mầm mới nhú đang chờ thí nghiệmQuả đang xanh chưa vội mang xài)Tôi còn lại niềm tin tản mácGom cũng vừa tạm đủ qua ngàyNếu phung phí một lần phỉ chíThì chắc gì đã có hôm sauTôi còn lại con tim mệt mỏiBuộc rất hờ giữa chốn lao xaoĐể đủ sức vượt qua bão tốTưởng cũng cần tịnh dưỡng lâu lâuTôi còn lại nụ cười quạnh quẽMột đôi khi đùa lẫy riêng mìnhNếu hôm nào có ai chợt thấyXin hiểu dùm chẳng đáng lưu tâm…ỨNG CHIẾNĐỌC THƠ NGUYỄN BỈNH KHIÊMHiền sĩ đọc thơ bên lều cỏTôi đọc thơ giữa chốn ba quânCách nhau mỗi ngày là mỗi lạHuống hồ trên dưới mấy trăm nămHiền sĩ có trăng treo ngoài ngõĐể lâu lâu ngắm nghía đỡ buồnTôi có gì đâu ngoài súng nhỏMáng đầu giường chạm gió kêu khanHiền sĩ có cây già tựa gốiCó chim ngàn ở ẩn chia vuiTôi có gì đâu ngoài nón trậnTránh đạn bom nhờ chút hên xuiHiền sĩ có mành che bụi đỏToan một làn hóa bướm tiêu daoTôi có gì đâu thời loạn lạcChẳng hay rồi hóa kiếp chi đây?Hiền sĩ nhẹ tênh đường danh lợiTôi ngược xuôi mòn nẻo phù sinhĐôi khi cũng muốn như người trướcXem đời như một giấc mơ tan…CHỜ ĐỢI ĐIỀU CHI RẤT LẠ THƯỜNGTôi đã đi giáp vòng thiên địaGặp lại tôi cuối chặng phong trầnQuả đất tròn quay riết cũng mònTôi cũng thế đã mòn quá nửaTôi khuân mãi một đời đá nặngNgười đã ê ẩm vó trăm nămDù có phải làm thân ngựa chạyCũng chỉ là chạy hoảng loanh quanhBởi dư dùng nên xin biếu bớtDăm nụ cười vướng chút bâng khuângChỉ dùm tôi lối mòn độc đạoDẫn tôi về liêu vắng tị trầnTôi kết bạn vong niên cùng núiThở cùng cây một điệu u hoàiLòng đã tịnh mà sao chẳng biếtNgày đã tàn mà đâu có hayVà tôi sẽ tập như muông chimHót dăm ba tiếng rồi lặng thinhXếp cánh và xếp đời hiu quạnhChờ đợi điều chi rất lạ thườngVà mây kia có từ vạn cổTan tác mười phương chẳng chịu vềVà gió già nua phiêu bạt mãiXóa mờ hết thảy dấu tích qua…(Tạp chí VĂN)QuênNằm xuống đây nhắm mắt và ngủNgủ và quên ở chốn non ngànChim động lá giật mình tỉnh dậyBóng theo hình tiếp tục lang thang.MỏiNằm xuống đây hỡi một đời còm cõiLắng tai nghe con nước mặn xô bờNgọn gió chiều xem chừng như đã mỏiCòn sức nào đẩy mãi một phong ba …Vô ĐềCó khi ta ngồi trên đáCó khi đá ngồi trên taĐá cùng ta là mộtNhẹ hẫng bụi như không.ĐỜI SỐNGDưới cây nhân sinhTa ngồi ngáp vặtDưới cây hạnh phúcTa ngủ lúc nàoDưới cây đau khổTa bừng tỉnh dậyCười khan đời đời…TÌNH YÊUHãy quất ta mạnh tayNgọn roi có mấu sắtTình yêu là tôn giáoTa, người tu khổ hạnhBiến ta thành dũng sĩCon tim thành ngựa chiếnTình yêu là lưỡi gươmTa đâm ta ngọt ngào…MỘT CHIỀU VIẾNG MỘ BẠNGiữa đồi sương và gióTình cờ ta ghé quaNgu ngơ nhìn ngọn cỏQuanh mộ đời phôi phaGiun dế đọc dùm taTên một loài dễ vỡChim một bầy gọi nhỏTên một loài hư vôTa nghe mà chợt thấyVi vu buồn thịt daTa nương bóng chiều tàPhủ lớp bụi đường xa( Bụi bay đời cát bụiTa bay đời gió mưa )Người ôm bờ huyệt lạnhNgủ cùng đất nghìn nămTa ôm đời lẻ bạnMang mang sầu quanh quanh…(Tạp chí VĂN)CÓ HỀ CHITrái tim ta, ồ:Lời báo hỉ lao xaoLời chúc tụng đâu năm phơi phớiTrái tim ta, ồ:Hùng vĩ hơn ngọn núiEm hãy làm lá cỏVe vuốt ta từ chân tới đỉnhTrái tim ta, ồ:Niềm vui rổn rảngNụ cười xây tổ trên môiNhững giấc mơ hiền đẻ hoang trên tránTrái tim ta, ồ:Cửa động nư đầy gió núiBàn thạch rêu phongĐợi chàng dũng sĩ tới mài gươmDưới vầng nguyệt lạnhTrái tim ta, ồ:Có hề chiPhải rồi, có hề chiMột lời nói cuội…HÃY NHƯ TANiềm vui nào rổn rảngTrong trái tim đá lửaHãy như ta, tên cảm tử quânÔm nỗi buồn như ôm trái pháHãy như ta, tên giang hồ phiêu bạtLượn quanh tử sinhTrên thân xác ổ gàTrái tim lóc cócHãy như ta, kẻ dừng chân chốn cũVỗ lên mồ bằng hữuNghêu ngao khúc quân hànhVới tay nhổ tóc bạcTình cờ trên tóc xanh…XIN LỖIHỡi trái tim yêu dấuXin lỗi ngươiTa đã coi ngươi như người phụ việcTrong khi ngươi là tay thợ rành nghềBậc thầy dạy ta về đạo sốngXin lỗi ngươiTa đã coi ngươi là người nhập cuộcTrong khi ngươi là kẻ xuất thếTa đã nhận chìm ngươiTrong chốn lao xaoXin lỗi ngươiXin lỗi ngươiBởi là phường kẻ chợQuen thói côn đồXin lỗi ngươiNếu ta lỗi lầm chế riễuVà đánh đập ngươi như tội đồ phản nghịchXin lỗi ngươiXin lỗi ngươi…(Tuần báo KHỞI HÀNH)NGƯỜI TRỞ VỀNày bạn, hãy lau sạch mồ hôi và bụi đường lấm tấm trên từng lỗ chân lôngTrên mớ râu cằm lún phún quạnh hiuHãy vui cùng nỗi hân hoan của tuổi trẻ lụ khụCùng sự sống bí mật như điểm son trên vừng trán người đàn bà Ấn ĐộNhư chiếc miệng móm của cụ già không biết khóc hay cườiHãy duỗi dài trên mặt phẳng hồn nhiên của tiếng nói vỡ lòng chạy đua cùng ý nghĩ thô sơHãy chuẩn bị thích nghi cùng sinh hoạt lạ lùng của thói quen đã mấtCùng sự thức dậy ngỡ ngàng của lãng mạn bấy lâu chìm sâu trong cõi trú của hồnTrong nỗi thờ ơ gượng gạo của ngày tháng trôi quaHãy tâm sự với chiếc đồng hồ treo tường nhẫn nạiBằng giọng nói ồ ồ của cơ thể đang hồi phát triểnHãy đứng ngó hạnh phúc mộc mạc của chiếc giườngChiếc gối bàng hoàng mắc cỡChiếc đèn ngủ trêu ghẹo những gì xảy ra sau màn lụa mỏngHãy lắng tai nghe nỗi rạo rực thầm lặng của từng dự địnhTrong bóng tối của đêmTrong hơi thở của gióTrong tiếng phi cơ rầm rộ trên khôngVà này bạn, hãy nói thật to cho mọi người cùng ngheNỗi vui mừng của thân xác vẹn toànCủa sự trở về bi hùng hơn cái chết…MỘT CHÚT LẠC QUANKhông sao cả. Rồi thế nào chiến tranh cũng chấm dứtChuyến xe lửa đầu tiên sắp khởi hànhViên xếp ga đã giàPhất cờ thật ngọtMà lệ ứa chẳng hayChào mừng ngành hỏa xa khói than và dầu nhớtChào mừng những con mắt ngái ngủ trong chuyến tốc hành hai ngày một đêm từ Nam ra TrungChào mừng những cô nàng bán hàng rong và hàng chạyNhững tay lãng tử bám bụi đường xaChào mừng những con đường Việt Nam lấp xong hầm hốNhững con đường nối liền bùng binh Saigon với lối mòn độc đạo trên rừngChào mừng những con đường gồng mình chịu đựng những chuyến xe phong trần chạy hai mươi bốn giờ một ngày không nghỉNhững con đường láng như da mặtSoi bóng trăng đêm hèNhững con đường trèo ngược lên núiChịu cơ hàn lẫn gió cùng sươngNhững con đường xuôi về duyên hảiTrút bụi giang hồXuống lòng biển mặnKhông sao cả. Rồi thế nào chiến tranh cũng chấm dứtChào những con sông Việt Nam qua cơn bão tápĐám lục bình trôi nổi truân chuyênNhững con sông chảy ra biển ĐôngNgó con kình ngư nó vẫy vùngChào những con sông tạt vô thị xãVỗ mạn thuyền gợn sóng lăn tănNhững con sông không chịu rời làng nướcMê giang hồ và mê luôn cô lái đến ốm tương tưNhững con sông chịu nghe cây đa dạy nghĩa thủy chungMặc thây những con cá đớp mồi gãi ngứaChào mừng những con sông không bao giờ cạnDù bến có mòn bờ có lỡKhông sao cả. Rồi thế nào chiến tranh cũng chấm dứtChào mừng rừng núi Việt Nam chưa thành bình địaRặng Trường Sơn dài hơi chạy việt dã từ Bắc vô NamRừng có buồn trơ trụi thì cây kia mọc lại mấy hồiRừng núi có buồn vì chim biếng hót thì suối kia nhã nhạc thiên thuRừng núi có buồn vì không muông thú thì người chăn chiên sẽ tới cùng đàn cừu và cây sáoÁnh sáng và bóng tối ngày và đêm sẽ chơi trốn bắt trên chồi mới nhúĐàn cừu sẽ đuổi theo tiếng sáoTiếng sáo sẽ đuổi theo áng mâyVà áng mây sẽ biến thành giấc mộng đêm hèKhông sao cả. Rồi thế nào chiến tranh cũng chấm dứtHòa bình sẽ tới dù chưa phải hôm nayNếu hòa bình là cái chi không thể bắt bằng tayTa sẽ coi bằng mắtNếu hòa bình là cái chi không thể coi bằng mắtTa sẽ nghe bằng taiNếu hòa bình là cái chi không thể nghe bằng taiTa sẽ nghĩ trong đầuNuôi trong timVà biến thành máu đỏTa nuôi hy vọng như lão bộcGiữ hoài hoài một chút lạc quan…(Trích một đoạn trong bài RỒI THẾ NÀO CHIẾN TRANH CŨNG CHẤM DỨT)Tuyển Tập Thơ ĐẦU GIÓHoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)
*
Mời tìm đọc:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét