MÙA THU PARIS
Mùa thu Paris
Trời buốt ra đi
Hẹn em quán nhỏ
Rưng rưng rượu đỏ tràn ly
Mùa thu đêm mưa
Phố cũ hè xưa
Công trường lá đổ
Ngóng em kiên khổ phút, giờ
Mùa thu âm thầm
Bên vườn Lục-Xâm
Ngồi quen ghế đá
Không em buốt giá từ tâm
Mùa thu nơi đâu ?
Người em mắt nâu
Tóc vàng sợi nhỏ
Mong em chín đỏ trái sầu
Mùa thu Paris
Tràn dâng đôi mi
Người em gác trọ
Sang anh, gót nhỏ thầm thì
Mùa thu không lời
Son nhạt đôi môi
Em buồn trở lại
Hờn quên, hối cải cuộc đời
Mùa thu! mùa thu
Mây trời âm u
Yêu người độ lượng
Trông em tâm tưởng, giam tù
Mùa thu!... Trời ơi! Tình thu!
CHƯA BAO GIỜ BUỒN THẾ
lên xe tiễn em đi
chưa bao giờ buồn thế
trời mùa đông Paris
suốt đời làm chia ly
tiễn em về xứ mẹ
anh nói bằng tiếng hôn
không còn gì lâu hơn
một trăm ngày xa cách
ga Lyon đèn vàng
tuyết rơi buồn mênh mang
cầm tay em muốn khóc
nói chi cũng muộn màng
hôn nhau phút này rồi
chia tay nhau tức khắc
khóc đi em. khóc đi em
hỡi người yêu xóm học
để sương thấm bờ đêm
đường anh đi tràn ngập lệ buồn em...
ôi đêm nay
chưa bao giờ buồn thế
trời mùa đông Paris
suốt đời làm chia ly
tàu em đi tuyết phủ
toa anh lạnh gió đầy
làm sao anh không rét
cho ấm mộng đêm nay
và mơ ngon trên khắp nẻo đường rầy !
trời em mơ có sao
mình anh đêm ở lại
trời mùa đông Paris
không bao giờ có sao
trời mùa đông Paris
chưa bao giờ buồn thế !
MICHÈLE
Bao vây tôi, đời êm như ấm ủ
Một đêm thương vừa ngọt đủ tuần trăng
Lên vai tôi thiếp thiếp ánh hoa đăng
Michel’ má, Michel’ môi thắp mộng
Michel’ tóc vàng buông hờ suối động
Run run môi nét khép Michel’ mi
Khuya nâng niu, tôi im như vô tri
Nằm nghe nguôi ngơi Michel’ yếu
Michel’ mắt hồ mùa thu hé chiếu
Đen đêm thương tôi thừa biết biếc xanh
Michel’ mơ tôi chong bóng năm canh
Đem thân tâm đời tôi dâng Michel’ giấc
Lửa thấu đáo khi ân tình nối bấc
Tôi còn đi cầu trợ ánh trăng yên
Xin lung linh thúy ngọc góp thần tiên
Nhập đoàn với ánh sáng hồn tôi hộ tống
Michèle hỡi! Yêu cho hiền cuộc sống
Anh đây khi mộng em sắp phai màu
Sẵn sàng soi đuốc thắp ngàn ngôi sao
Tỏa phấn chấn dắt hồn em phiêu lộng
Hải đăng ánh hồn anh đêm tỏa rộng
Gọi về anh khi biển động lay mơ
Gọi về anh khi dương hạm quên bờ
Anh phái đến trong em lời nồng mặn
Câu đằm thắm ôm em ra khỏi phiền lận đận
Về nhịp nhàng một óng ả đong đưa
Có lá thông xanh đan võng lá xiêm dừa
Ru tình ái đôi ta vào thần thoại…
KIẾP SAU
bù em một tháng trời gần
đơm hoa kết mộng cũng ngần ấy thôi
bù em góp núi chung đồi
thiêu nương đốt lá cũng rồi hoang sơ.
bù em xuôi có ngàn thơ
vẫn nghe trắc trở bên bờ sông thương
quên thôi, bông sẽ phai hường
mà xưa tiếng gọi nghe dường thiên thu
non sông bóng mẹ sầu u
mòn trong ngưỡng cửa, chiều lu mái sầu.
thôi em xanh mắt bồ câu,
vàng tơ sợi nhỏ xin hầu kiếp sau...
ĐÊM SINH NHẬT
mưa rơi đêm lạnh Sài gòn
mưa hay trời khóc đêm tròn tuổi tôi?
mưa hay trời cũng thế thôi
đời nay biển lạnh, mai bồi đất hoang.
hồn tu kín xứ đa mang
chóng hao tâm thể, sớm vàng lượng xuân
niềm tin tay trắng cơ bần
cuối hoàng hôn lịm bóng thần tượng xưa.
đêm nay trời khóc trời mưa
gió lùa ẩm đục, trời đưa thu về
mưa hay trời khóc ủ ê?
cổ cao áo kín đi về buồn tôi…
NGOẠI Ô
Về nơi che phủ mái đầu
Một vuông trời nặng, lá nhầu nhợt mưa
Lối ren cỏ búi lưng lừa
Mùa đi bỏ lại gốc dừa cội măng
Tháng dư buốt nẻ đôi đằng
Nửa chì mưa đục, nửa băng đá cồn
Chiều về lại lẻ lũy đồn
Mình trơn đứng tuột nóc hồn nằm ươn…
TĨNH VẬT
ngủ trong hồn, ngủ ngoài mưa
cái khuya im vắng bốc vừa đôi tay
ngủ phương lan, ngủ hiên đài
vóc sương lưng gió đã cài hoang liêu
ngủ chim sâu, ngủ anh chiều
hình con én mộng bốc nhiều phiêu du
ngủ rêu bồn, ngủ mùa thu
hồn rơi cánh vạc đeo tù không gian..
CHIỀU
Chiều về mây nước đăm chiêu,
Hoang sơ lá cỏ, tiêu điều quán không.
Cành trơ chim núi ngồi trông,
Sương giăng xóm ngủ, mù buông lũng chiều.
Thuyền nằm xuôi bóng xiêu xiêu,
Con sông tới giấc mắc chiều lên nhanh.
Hồn tôi cái đĩa thâu thanh,
Tròn nguyên nét nhạc, trung thành ý ca.
Do ré mi fa sol la,
Ngẫm từng âm điệu nghe ra chiều buồn.
TRONG TRỜI ANH XANH VÚT
Mở cửa đón em vào
Xem sông núi hồn anh
Tình yêu không năm tháng
Như hương rừng cẩm lai.
Anh là cây thao lao
Xuân thu dầm mưa nắng
Vào em xem thạch động
Tình yêu đội mũ hồng.
Vào em nghe thương điệu
Bông Quỳnh một đêm trăng
Em như dây thập lục
Rưng rưng tỳ bà hành.
Anh sớm núi chiều khơi
Cho tình em hóa biển
Ngón tay em vây sứa
Ngực môi em cá hồng
Mắt em nghiêng hướng gió
Tóc em xuôi chiều mây
Anh hát lớn du ca
Cho tình em vời vợi
Như thuở đất sơ khai
Trong trời anh xanh vút
Em bay như chim hạc
Em tuyệt như mây hồng…
PHƯƠNG
Giữa hè nắng chói chang
Em bay lên như bầy ong
Nên mồ hôi em cũng ngọt
Bài tiết em cũng thơm
Thân em mềm như sáp
Môi anh áp từng cơn
Từng cơn môi chùi óng
Mật… mật, mật và mật
Bên em ngay trời phật
Cũng run bật lời kinh
Anh hóa làm chim thiêng
Cho lời em ríu rít
Cho tiếng em rập rình
Cho tình em nổi biển
Hai chúng ta thành thuyền…
Trong mắt em là lồng
Anh giam cầm tuổi rực
Những ý đực vì em
Phương…Phương…anh van Phương.
Tập san THỜI TẬP
RÂU XANH
Đến anh thì đến hôm nay
Kẻo mai lỡ hẹn bảy ngày sẽ qua
Đến anh thân thể lụa là
Dài đuôi con mắt ngắn tà váy kiêu
Đến anh hé sẵn môi điều
Cho anh hôn xuống muôn chiều ái ân
Đến anh gót chớ phân vân
Để mai sau nữa trăm lần đến anh
Chờ em anh để râu xanh
Lòng xây bốn bức trường thành giam em…
CÔNG CHÚA
Hoa xuân hồng, trái xuân ngon
Mùa xuân công chúa hương còn ở đây
Em đi hài biếc chân mây
Sao tua diêm dúa đong đầy mắt sâu
Da thơm, tóc mượt chưa sầu
Gió tung lên trái tú cầu của vua
Hân hoan trời đất nô đùa
Đường nho nhã cũng thêu thùa lá đưa
Anh ngồi nghĩ nắng rồi mưa
Vẽ thêm tâm tưởng cho vừa ý em…
BẰNG KHÔNG
Học em được tính lo xa
Tình yêu tươm tất, bình hoa đầy bàn
Dẫu cho tim có vỡ tan
Còn đây thân thể rung đàn em nghe
Bằng không gió núi mưa khe
Đêm đêm gẩy cánh bồng xòe ru em
Tuổi anh trái cấm đương thèm
Mây chưa đứng bóng đã thèm muốn đêm
Yêu em yêu đến môi mềm
Yêu cho tim rụng xuống thềm bụng em…
Tuần báo KHỞI HÀNH
NGÔN NGỮ ĐÔI
Điển chế thơ bằng ngôn ngữ đôi
Ý nâu chen lẫn nghĩa hung vàng
Như trong xanh nhũn của rừng mận
Nghe vỡ eo xèo những trái đen
Thơ là nho mà cũng là sim
Mỗi chữ buông sang tiếng hạc cầm
Như trong bốn vó của ngựa bạch
Có nhạc chim hồng lẫn cánh cam
Nên hãy lắng nghe tim vi vo
Trăm câu oang vỡ gõ lên hồn
Như trong rưng rức lửa cây thị
Tiếng hát son vàng của đam mê
Tôi ngồi truốt sáng thơ kim thạch
Vỗ đẹp ngôn từ như chữ in
Trong pho sách mốc tự thiên cổ
Nhắn lại cho đời ngôn ngữ đôi.
Tạp chí THỜI TẬP
THU BIỆT
Về đây tôi uống rượu sầu
Bỏ lên phố núi ngắm mầu thông xanh.
Phận người vách đá vây quanh
Biển xa còn vỗ bồng bềnh cơn đau.
Đời vào như thoáng chim mau
Bay đi trời xế còn sầu vẫy theo.
Tầu đi xuyên hút đêm đèo
Mai sau thôi nhé đừng chèo thương đau.
Monterey 9/74
THU TANG
“ Ba phiêu cô mễ trầm vân hắc “
Đỗ Phủ - Thu Hứng, Bài bảy
Chiều thu rớt tiếng hồng âu
Biển như goá phụ quấn mầu khăn sô.
Dãi dầu lệ đá chưa khô
Trùng dương còn ngút lệ khô rạt trời.
Sóng về gọi sóng ra khơi
Mây giăng liệm núi, sương rơi quàn đồi.
Mịt mù nước gợn, rong trôi
Trời kia ngơ ngác, mồ côi hồn này.
Point Lopos 8/74
THU HỜN
Thu vàng, thu muộn, thu phai
Thu bay rừng úa sang người vong thân.
Thu sương sũng lá thu phần
Thu tàn, thu lụn, trăm lần thu đau.
Thu cay rụng đắng thu sầu
Trời ơi… thu xé nát nhầu thu đơn.
Thu rêu mục, áo thu sờn
Chiều thu vong quốc nghe hờn thu ca.
Monterey 10/74
Tập san VĂN
Hoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)
*
Mời tìm đọc:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét