XUÂN VÀ CHỮ “HỶ”
Tác giả: Cố soạn giả A LÝ
PHƯỢNG TUYỀN
Đôi dòng về tác giả:
Cố soạn giả cổ nhạc A-Lý Phượng Tuyền, tức văn thi sĩ Dạ Ngân Châu tên thật Thái Quốc Thế Nguyên. Ông là con trai Út (thứ 10), trong số 11 người con của Ông Bà Nhà Báo, Nhà Thơ Chánh Đạo Thái Vinh Tông (Tờ Hoa Văn Á Châu Nhật Báo) cùng Bà Võ Thị Sáu. Ngoài phụ thân của ông, A-Lý Phượng Tuyền còn có 3 người anh sống bằng nghề cầm bút: Nhà báo, Văn thi sĩ Liêu Tiên Sinh (Thái Quốc Mưu, thứ Bảy), Văn thi sĩ Quốc Phong (Thái Quốc Phong, thứ Chín), Văn thi sĩ Kha Tiệm Ly (Thái Quốc Tế, thứ Mười).
ALý Phượng Tuyền rất nổi danh
trong làng Cổ Nhạc. Nhưng, trên lãnh vực văn thơ, tên tuổi Dạ Ngân Châu, Thái
Quốc Thế Nguyên của ông còn khiêm nhường.
Ông mất để lại cho đời gần
300 tác phẩm Vọng Cổ và mươi “Chặp” cải lương. Với, gần 50 bằng khen của các
Tỉnh, Thành. Soạn gả Viễn Châu, nhận định: “ALý Phượng Tuyền sinh bất phùng
thời”. Ngoài ra, Alý Phượng Tuyền còn là Đồng Giám Khảo với Nghệ sĩ Lý Bạch Huệ
trong các cuộc thi Cổ Nhạc khắp các Tỉnh Thành trong Nam.
ALý Phượng Tuyền sanh ngày
01-01-1949, tại xã An Thuận, quận Thạnh Phú, Tỉnh Kiến Hòa (Bến Tre). Từ nhỏ,
thân phụ ông đem gia đình lên định cư ở Thị Xã Mỹ Tho. Ông mất tại Xã Bàu hàm,
Trảng Bom, lúc 21:45, ngày 23-12-2017 (nhằm ngày 6-11 năm Đinh Dậu). Thọ 69
tuổi. (Theo Kho Tàng Vọng Cổ Việt Nam)
***
Những ngày cuối Đông, trời se
lạnh về với cỏ cây, vạn vật,… Sau mùa Giáng Sinh là mùa cưới. Và, cái“mùa” dành
cho hạnh phúc lứa đôi nầy như trăm hoa đua nở ở khắp mọi nơi, từ thành thi đến
thôn quê… Đám cưới gần như có mặt khắp mọi nơi, đi đâu cũng gặp đám cưới. Đi
đâu cũng thấy cô dâu, chú rể dìu nhau bước lên xe hoa. Có lẽ vì vậy, mà dân
gian mới có câu: “Cưới vợ ăn Tết!”
Ngày cưới là ngày vui, là
ngày hết sức thiêng liêng của một đời người. Chữ VUI - từ Hán-Việt gọi là HỶ.
Vì vậy cho nên trong các thiệp mời đám cưới. Thiệp cưới (hoặc ngay cả bì thư)
nào cũng có in hai chữ HỶ sát vào nhau. Đọc là SONG HỶ.
Thường, các bạn trẻ hay diễn
đạt bằng suy nghĩ hiện thực hoá vấn đề. Ngày cưới - ngày vui của chú rể cô dâu,
SONG HỶ đó là ngày vui, ngày hạnh phúc của hai người.
Thực tế, ý nghĩ đó chưa hoàn
toàn đúng. Tuy gọi là SONG HỶ, nhưng niềm vui trọn vẹn duy nhất chỉ có với một
người mà thôi. Và, người đó không ai khác hơn chú rể. Tại sao lại có chuyện
nghịch thường trên? Để dẫn chứng, người viết xin trích:
- “Thời nhà Minh bên Tàu, có
chàng thư sinh tên Phương Minh Thu (có người cho rằng truyền thguyết nầy nói về
Vương An Thạch), lên đường lai kinh ứng thí. Khi đến thành Tô Châu, có một nhà
phú hộ nọ dán câu đối trước nhà kén rể. Phương Minh Thu tò mò đến xem. Thấy câu
đối:
- Tẩu mã đăng, đăng tẩu mã,
đăng tức mã đình bộ”
(Ngựa chạy theo đèn, đèn chạy theo ngựa, đèn tắt, ngựa dừng chân).
(Ngựa chạy theo đèn, đèn chạy theo ngựa, đèn tắt, ngựa dừng chân).
Suy nghĩ mãi, mà không tìm ra
vế để đối lại. Sau khi đọc thuộc lòng câu đối, chàng thư sinh Phương Minh Thu
tiếp tục lên đường.
Không ngờ, đến phần thi vấn
đáp quan chủ khảo nhìn ra sân, thấy trên cột cờ có lá cờ thêu hình con hổ đang
bay phất phới, ông liền ra vế câu đối cho các thí sinh:
- Phi hổ kỳ, kỳ phi hổ, kỳ
quyển hổ tàng thân (Hổ bay theo cờ, cờ bay theo hổ, cờ cuốn, hổ ẩn mình).
Thế là anh chàng thư sinh
Phương Minh Thu khỏi cần phải suy nghĩ, liền lên tiếng ứng khẩu nói ngay câu
đối, mà trước đây chàng đã học thuộc lòng, dán trước nhà ông bá hộ: “Tẩu mã
đăng, đăng tẩu mã, đăng tức mã dinh tề”. Nhờ vậy. Phương Minh Thu đổ Tiến Sĩ kỳ
thi đó.
Trên đường trở lại quê nhà,
khi đi ngang nhà ông phú hộ Phương Minh Thu thấy câu đối vẫn còn nguyên, vì
chưa có một ai đối được. Chàng xin gặp chủ nhân và đọc liền ngay vế câu đối của
quan chủ khảo kỳ thi:
- Phi hổ kỳ, kỳ hổ phi, kỳ
quyên hổ tàng
Trong đêm động phòng hoa
chúc, chàng thư sinh Phương Minh Thu thấy mình quá may mắn, thấy hồn mình bay
bổng hẳn lên. Nhờ một câu đối không phải do mình nghĩ ra, vừa được ghi tên vào
bảng vàng, lại vừa có cả cô vợ đẹp. Tiện tay, chàng viết hai chữ HỶ dính liền
nhau dán trước cửa buồng. Bởi vì, vừa được làm quan, vừa có vợ đẹp, mà, điều đó
không phải từ ở năng lực của mình. Việc may mắn rủ nhau đến liên tiếp là điều
hiếm có. Thử hỏi, còn gì vui sướng cho bằng!
Trong trận mưa gió chiếc
thuyền lạc thú đang bồng bềnh. Chàng họ Phương, bỗng ngồi dậy, lấy bút mực ra,
viết câu:
- Vận may đối đáp thành SONG
HỶ / Cờ hổ, đèn quân kết vợ chồng.
SONG HỶ - Nghĩa là hai niềm
vui. Có lẽ vì vậy mà các “tài tử, giai nhân” thời bấy giờ “ngộ nhận”, cho đó là
niềm vui của đôi uyên ương khi bước vào hạnh phúc hôn nhân, nên, mới lấy “biểu
tượng” SONG HỶ dành cho ngày vui trọng đại của cuộc đời mình.
Theo điển tích trên thì hai
từ SONG HỶ có nghĩa là, vừa đậu Trạng Nguyên, vừa được hiền, giàu có…
Về sau, người ta dùng hai chữ
SONG HỶ, để chỉ nguồn vui của Cô Dâu, Chú Rể… Và, luôn cả hai họ đàng traii
đàng gái.
Giả như, nếu như không có
điển tích trên… có lẽ ngày vui của Tân Lang và Tân Giai Nhân có thể được gọi là
(ngày) ĐẠI HỶ (Niềm vui lớn lao) của hai người! Cũng hay!
***
Xuân về, Tết đến ai cũng mong
muốn cho mình có được niềm vui. Thành ra, vì vậy, khi gặp nhau trong ba ngày
Tết, đa số người Hoa thường nói câu: “Cung Hỷ! Cung Hỷ! Đại Cung Hỷ! Nghĩa là
Chúc vui! Chúc mừng! Chúc mọi sự đều tốt lành.
Trong nghệ thuật sân khấu cải
lương cũng có chữ HỶ, nằm trong thành ngữ Hỷ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Lạc, Dục. Nghĩa là
Mừng, Giận, Thương, Ghét, Buồn, Vui. Muốn.
Cái HỶ trong các tuồng cải
lương đó là đất diễn của các vai Hề để chọc cười khán giả. Ngoài ra, còn có từ
HỶ XẢ . Nghĩa là, Vui vẻ, (xin) Bỏ qua! Bỏ qua!
Trong ba ngày Tết, nếu chúng
ta đều đem cái HỶ cho mọi người, thì bản thân mình cũng phần nào được an vui!
A LÝ
PHƯỢNG TUYỀN
(Thái Quốc Thế Nguyên)
(Thái Quốc Thế Nguyên)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét