Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

CHÙM THƠ TRẦN NHUẬN MINH 
MÂY TRẮNG



Nếu không có câu thơ
                               Bạch vân thiên tải không du du (1)
Thì mây trắng trên trời Trung Hoa,
                                                    không trắng đến nỗi thế
Tôi đi hàng ngàn cây số đến xứ sở Người
Để chỉ nhìn làn mây trắng này thôi

Làn mây trắng một lần, bay qua lầu Hoàng Hạc,
                                                bay qua hồn Thôi Hiệu
Vĩnh viễn trẻ và buồn, sống trên trời xanh
Khát vọng Tự Do và nỗi cô đơn thăm thẳm
Thấm vào tôi từ tuổi trong lành


















Hạc Vàng có bay về cũng chả còn chỗ đậu
Nhà nhọn mọc như măng, trên bãi cỏ non xưa
Nơi Thôi Hiệu đề thơ, chỉ còn là chỗ thu tiền                                                                                                 của khách du lịch
Mây có trắng hết mình… thì người đời cũng vẫn thờ ơ...


Sau một ngàn hai trăm năm, Thôi Hiệu                                                                                              làm sao hình dung được
Có một nhà thơ từ tận cùng phương Nam,                                  
                       đến ngắm làn mây bay qua thơ Ông                             
                                                mà thương cảm bàng hoàng
Và thức suốt đêm trong thu lạnh
Nghe tiếng tàu ầm ầm lao qua sóng Trường Giang...

                                                                           Bắc Kinh  18 - 9 - 1999



















Ông vốn là người mềm yếu, sẵn sàng đổ tội chết
                             cho bất cứ ai, miễn là cứu được mình
Nhưng rồi Ông có cứu được Ông đâu
Ông tự trẫm xuống đáy hồ Thái Bình (1)                                      
                                                       trong nỗi khiếp đảm
Lũ trẻ con từng lấy thắt lưng da có móc sắt 
                                                          quất vào mặt Ông
Giờ lôi xác Ông lên phơi nắng

Văn chương lỗi lạc một thời
Bể dâu đến thế thì thôi còn gì!...


















          Chúng đốt Tường Lạc Đà của Ông
Nhưng nó mãi mãi vẫn là một trong những kiệt tác
Nhân dân Trung Hoa nhờ những kiệt tác ấy mà bất t
Tôi cũng vì những áng văn ấy mà đến đây
Bao người cũng đến như tôi, bằng đường bộ,                      
                                                 đường thủy, đường bay

May sao còn có những ngày
Nắm xương mỏng, dưới đất dày, bình yên…



Ông đón tôi nơi chiếu nghỉ cầu thang
Bên phải là Quán Trà, bên trái là Sân Khấu (1)
Trong kính trắng, mắt Ông cười hiền hậu
Như đất nước Ông chưa từng đứng bên bờ hủy diệt
Như Ông chưa từng có cái chết

Nào ai hiểu được lòng Ông
Cái giây phút chót khuất trong cõi đời




















Ngoài kia, Quảng trường Thiên An Môn,                                    
                                       đèn màu chiếu lên lưng trời
Dưới Cống Long Tu bao nhiêu nước trôi
Đường tàu điện ngầm, người đi chen nhau,                                                  
                                                       một thời qua mau
Trên gương mặt ai dần phai nỗi đau
Nghĩ gì hôm nay, nói gì mai sau...

Nhạc bay từ Đại Tửu Lâu
Tôi đi, mái tóc ẩm màu trăng khuya...

                                                             Bắc Kinh  18 - 9 - 1999






(1) Mây trắng ngàn năm bay chơi vơi (dịch), một câu thơ
 trong bài “ Hoàng Hạc Lâu”(Lầu Hoàng Hạc) của Thôi Hiệu (701-754)
(1) Hồ ở đường Tân Nhai, ngoại ô phía bắc thủ đô Bắc Kinh
(1) Tượng bán thân nhà văn Lão Xá (1899-1966) tác giả tiểu thuyết “Tường Lạc Đà”và vở kịch nói Cống Long Tu”. Theo một nguồn tư liệu, ông được xét tặng giải Nobel Văn chương 1968. Biết ông đã tự tử trong Cách  mạng Văn hoá ngày 26-8-1966, giải đã trao cho nhà văn Châu Á kế tiếp ông là Kawabata, Nhật Bản.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét