ĐÊM RƯỢU ĐỢI*
thơ VÕ CÔNG LIÊM
tặng: n m n
nắng khiêm nhường qua cửa sổ
chén thù chén tạc chờ ai
tháng chạp qua rồi nghe buồn giá lạnh
mà xuân thì hẹn một nơi nào
tôi và em
một khúc tình lận đận
tháng ngày qua mái rạ cũng qua theo
đêm giao thoa mình trần như thú dữ
pháo nỗ đì đùng tưởng chừng súng nỗ
sáng dậy rồi vói tay ngắt trái chín
biết đến bao giờ mưa nắng gặp nhau
trong không gian hình dung từ tiếng gọi
khoang tàu cuối năm chật ních cá hộp
và . thành phố ngủ mê trời thế kỷ một thời
qua
cho buông lơi em trong mắt biếc xanh hồn
mùa tết đến . tuyết phủ đầu trên đỉnh non
cao
chén rượu cay . một đời núc cạn cùng giông
bão
đêm rượu đợi . mình tôi say mướt với trăng
sao
ngày chao nghiêng ngáp gió một lần thôi miên
đó
biển ngập hồn mê sảng nhớ nhung như sóng vỗ
ngày tháng hạ xưa kia
ta hẹn em mùa cũ
mưa đêm rền tiếng nhạc
trên những ngón tay trần
cho trăng ướt thỏa thê
gió chẻ tóc từng lọn
bước vào ngọn đêm sâu
tôi cùng em đi vào chân thật tình yêu của đêm
dài chảy miết không thôi
ngoài kia mùa đông rụng những trái sầu biệt
xứ xa cách mãi đời nhau
con chim én không làm nổi mùa xuân giữa dòng
sông bất tận ngút ngàn khơi
và . nghe như đông về trên mặt nước thơ ngây
ngày chín ổi một sáng thu về
lên bước chân hứng mưa qua mắt em từng sợi nhỏ
lang thang tuyết rụng
hoàng hôn đánh thức hồn dĩ vãng mò mẫm
trong hang cùng ngõ hẹp . em
nơi không có bến đậu để đêm về trong tận cùng
sâu hoáy mắt sao long lanh
điệu kèn hụt hẫng phất phơ mơ hồ của thu nào
không lá bay cho vàng thu
quạnh quẽ điu hìu bát ngát tôi . không tiếng
mõ gầy đồng vọng để gọi tên
em lộng ngọc dưới đèn thấp thoáng bóng sông
liễu rủ nhẹ bước qua rèm
thôi thì chúng mình những vì sao lạc không
nơi ẩn trú như lá treo cành khô
cho đở nhớ những ngày hoang phế linh hồn mục
tử . ngoái về môt cõi đìu hiu
da diết phả tiếng chuông ngân tương tri
linh hề thử ngộ . ôi chao vạn dậm sầu
tỏa rạng đường mây nâu nẫu hồng đào cành
mai trước ngõ đợi giao thừa đến
đêm trừ tịch vọng về một cõi xa người ơi . cuộc
tình chơi vơi bên bờ vực thẳm
buốt lạnh thinh không đêm lăn oải cát bụi mờ
mưa quật xuống ràn rụa mắt em
ngoài kia những đám mây lẻ loi không rượu đợi
đón em về trẩy hội yêu đương
và . không có động trầm cho ta nương náu
trong ngực thở bao la thơm trái chín
mắt răm màu lục đậm
môi mọng màu huyết dụ
thân thể da vàng rộm
nắng thắp trắng da người
tôi . tê liệt dương gian
án ma na
tát phạ ha …
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. trăng đầy. cuối 1/2018)
* Tựa đề truyện ngắn
của nhà văn Nguyễn Mai Ninh (Paris )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét