Trần Yên Hòa

Tình hoài
Nhỏ dấu yêu, xa em, nhiều nămTa bơ vơ, nhớ chỗ em nằmMưa rơi ướt phố, như em khócCủa những ngày xưa, ngày xa xăm
Em nhỏ bé, trong tôi ám ảnh
Tuổi hồng hoang, nghi ngại kiếp ngườiTôi cúi xuống, lặng nhìn dâu bểEm chạy hoài, theo dấu chân xuôi
Em đi đâu? em về đâu? hỡi!Mùi thịt, da, xương, vẫn còn nồngBao năm, cơn mộng qua, hiền, dữ?Tảng đá đầu non, nghiêng ngó trông
Giấc ngủ muộn, vàng hoa giáp hạtThuyền neo, về trên bến, chiều hômTôi gọi khánh, tôi gọi hường, mê sảng.Cùng là mùi tình ái, thơm hương
Đêm khuya khoắt, giật giờ ảo ảnhEm đầu non, em cuối bãi, chia lìaBia đá dựng, đá mòn, khắc khoảiGiấc mộng tàn, hơi ấm, về khuya

Em nhỏ nhắn, em ngây thơ, ơ khánhEm bơ vơ, lưu lạc, ơ hườngCơn đau cũ, nước tràn, hơi lạnhTôi kêu hoài, thãm thiết, trong sương
Tôi kêu mãi, em, hoài, điên dạiEm trong ta, có phải, khánh hay hường?
Tháng chạp nhớ

Tháng chạp trườn về trên caokhung trời quê hương rất lạở đâu đó tiếng lao xaochiều xanh non màu lá mạ
Quê hương quê hương tuổi thơnhững ngày cuối năm rưng nắngbên kia bờ hiên vắng lặngcó bông hoa cúc đang chờ
Em đi áo tím áo xanhnhìn nhau sao mà ái ngạitrong tôi một giấc mơ lànhđẹp như tình yêu trai gái

Em bay trong chiều tháng chạp quê người tôi mỏi mắt trông em làm mây sà xuống thấpbồng bềnh trong tháng giêng ngon
Em qua sông, bờ bến cũtôi đứng ngơ người tháng haicòn đâu ngày xưa dấu tíchem mang đi mùi hương phai
Trần Yên Hòa
(4-2-18, Anaheim, CA, USA, ngày giỗ cha)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét