Chỉ có Cô Mai Đình
làm được như thế mà thôi
Lâm Bích Thủy
Hàn Mặc Tử đi vào cõi vĩnh hằng đã lâu mà ký
ức về người công dân số hai của “Tứ hữu
Bàn Thành” vẫn đọng lại trong lòng ba tôi đến khó tả. Thỉnh thoảng, tôi nghe
ông đọc
“Trời hỡi bao
giờ tôi chết đi/ bao giờ tôi hết được yêu vì…/ ai đem tôi bỏ xuống hầm sâu…”
Mãi sau này tôi mới biết, đó là một trong bốn bạn của Tứ Linh.
Sau
khi đi thăm chú Chế Lan Viên, ba tôi bảo “Hôm nay ta sẽ đến thăm cô Mai Đình,
bạn của Hàn Mặc Tử nghe con”. Rồi mở tờ giấy ghi chi chít những địa chỉ là địa
chỉ ra bàn, dò xem, gấp lại cho vào túi áo ngực trái, xong lấy chiếc mũ phớt
màu ghi xám úp lên đầu và leo lên chiếc xe Suzuki ông xã tôi đã nổ máy đợi
trước cửa .
Nghe
tên Mai Đình, tôi ngỡ ông già đang nhắc tới một huyền thoại, ở tận chân trời
góc biển nào đó. Ngờ đâu nhà cô chỉ ở cách tôi có hai phường. Cô ở P.25, tôi
P.27- Q.Bình Thạnh.
Tính
tôi kỳ lắm, mỗi khi nghe tên ai dính đến Hàn Mặc Tử, tôi lại tò mò, muốn tỏ
tường về những người đàn bà của nhà thơ giàu ngôn ngữ tình yêu nhưng nghèo sức
lực sống này lắm.
Đi
thăm cô Mai Đình về, nhìn vẻ tươi rói của ba khiến tôi càng tò mò. Tôi hỏi
ngay: “Cô Mai Đình thế nào ba?” Ý tôi muốn biết diện mạo, tính tình hiện nay
của cô. Chả là vì, khi xem bản thảo Hồi Ký “Hàn Mặc Tử anh tôi” của ông Nguyễn
Bá Tín, thì nhân vật Mai Đình như là một thanh nữ không nhan sắc, không đứng
đắn, đơn phương yêu Hàn say đắm. Đáp lại sự tò mò của tôi, ông nói: “Bà Mai
Đình già nhưng trông rất trí thức, rất sôi nổi và nhiệt tình ”. Tôi không thích
câu trả lời này, nhưng sau đó ông nói tiếp: “Gặp ba, bà mừng như “cá gặp nước,
như rồng gặp mây”. Suốt buổi trò chuyện với ba, bà chỉ nhắc tới Hàn. Ba thấy tình cảm của bà đối với Hàn còn nồng nàn lắm. Bà
say sưa kể về Hàn mà không màn đến người chồng đang ngồi cạnh, thao thao đọc thơ cho ba nghe làm ba ái ngại quá
Em vẫn
bên anh
Lần này em đã quyết tâm
Về đây ở một hai năm mới đành
Để em theo dõi bệnh tình
Bữa ăn, giấc ngủ cho anh đỡ sầu…
Quả
thật, gặp ba tôi-người cuối cùng của Bàn Thành tứ hữu, cô Mai Đình như rạng rỡ niềm vui
hết cỡ. Dường như cô thỏa nỗi khát khao được trút hết
bầu tâm sự để ba tôi rõ cái tình mà cô
dành cho bác Hàn. Ba tôi rất mực cảm phục tình cảm đó.
Nghe
ba kể lại cuộc gặp với cô Mai Đình, tôi cũng vô cùng cảm phục tình cảm mà cô
dành cho bác Hàn. Ối! sao có thứ tình yêu đẹp, thanh cao, thánh thiện đến khó tin là vậy, mà lại thực
100% kia đấy. Xem bài thơ này bạn sẽ rõ thôi.
Tuyên bố
Tôi chẳng sợ cảnh nghèo hèn đói khó,
Tôi không kiêng thứ da thịt khác người
Vì lòng tôi, tôi chỉ biết yêu thôi
Và thân thể có phải đâu châu ngọc?
Tôi yêu chàng đã khắc sâu vào tim óc,
Tôi thờ chàng như một vị thần linh…
Ở quê,
ba tôi thường nhận được sự quan tâm của cô qua
những lá thư. Cô dặn ông như em út đối với
ông anh còn lại. Lần nào về Qui Nhơn, bận gì bận cô vẫn tìm cách lên thị trấn thăm ông. Cô là cầu “nối vòng tay lớn”
giữa nhà thơ với đồng hương Bình Định. Trong đó có cô Hoa Phương, vợ của nhà
thơ Lam Giang. Tiếc thay hai người chưa có dịp hội ngộ nên
cô
Hoa Phương có để lại thư cho ba tôi:
“…Rất tiếc là anh đi vắng. Vì thế tôi không được may mắn làm quen với
anh. Tôi tâm nguyện là khi về tới Qui Nhơn sẽ tìm đến thăm anh chị với tất cả
tấm lòng quí mến. Thơ anh rất hay, tình anh chị rất đẹp “qua thơ của anh” cho
nên tôi ước ao được gặp, thật đáng buồn! Tôi đã già, gần 70 tuổi khó lòng về
Qui Nhơn được nữa để thăm anh chị-một nhà thơ vào bậc thầy. Tôi xin phép anh
cho tôi được gửi đến tặng anh vài bài thơ mới tập làm. Trước đó cũng có làm
chơi một vài bài nhưng chưa gọi là thơ, chưa hiểu gì về luật-mong được anh
thương những cô em gái tỉnh nhà yêu thơ-mà đừng cười chê, trái lại xin anh nâng
đỡ những cây bút nữ còn rất híếm hoi trong tỉnh nhà để đàn em nó nhờ.
Kính
chúc anh chóng bình phục, chị trọn vẹn hạnh phúc bên anh đến giờ chót của cuộc
đời.
Thân kính
Qui Nhơn 29/5/1991
Đầu
tháng 6 năm 1989, một người đàn ông đến nhà tìm tôi. Ông to con, rắn chắc, có
lẻ hơn tuổi ba tôi. Khuôn mặt chữ điền, đôi mắt nghiêm nghị dễ làm tôi ngại.
Ông tự giới thiệu “tôi là Nguyễn Bá Tín - em Hàn Mặc Tử, tìm cháu Bích
Thủy, con nhà thơ Yến Lan”. Nghe đến tên Hàn tôi tức khắc mời ông vào
nhà. Ông đưa cho tôi tập giấy kẻ ô vuông, khổ A3; trên viết chằng chịt chữ nhỏ
ri rí. Tập giấy hơi nhàu, có lẽ đã qua tay nhiều người. Ông bảo “Nghe ba cháu
nói, cơ quan cháu hay ra Bắc, nơi tin cậy bảo đảm bản thảo Hồi ký này đến được
tay ông”. Ông dặn đi dặn lại “Sở dĩ chú không gửi bưu điện vì sợ thất lạc. Chú
chỉ có bản viết tay này, không có bản thứ hai”.
Tôi
nhận và chuyển cho ba liền sau đó. Một tuần sau, ba tôi trả lời đã nhận được.
Không hiểu sao, giờ nghĩ lại, tôi thấy mình quá chủ quan, bởi gửi kiểu này đôi
lúc cũng bị thất lạc. May quá, một thời gian sau hồi ký “Hàn Mặc Tử anh tôi” đã
xuất hiện trên các sạp báo!
Ngày
ấy, đọc thư ông Tín gửi cho ba, tôi thấy có vấn đề là ông Tín tỏ ra ấm ức, tức
giận bác Quách Tấn, như sau
Ngày 25 tháng 6 năm 1989
Anh
Yến Lan thân, kính
Được
thư anh 2 hôm nay, mãi đi tìm địa chỉ cháu Bích Thủy chạy khắp Sài Gòn, vì anh
quên ghi tên đường. Hôm nay mới tìm ra thì lại là ngày chủ nhật, nên chưa tiếp
xúc được.
Tôi
rất mong được các anh đọc hồi ký này trong tinh thần huynh đệ và giúp đỡ….
Tập
hồi ký này có nhiều chuyện mà chắc anh và các bạn không bao giờ ngờ được đến
như thế, nếu chỉ nghe, hay đọc không chính thấy, hoặc dụng ý riêng tư.
Bản
thảo này tôi đưa cho anh Dịch nghiền ngẫm hơn một tháng, Dịch rất chân tình và
vui vẻ. Tôi cũng rất nhiều lần sửa đi sửa lại nhưng không hề tránh né hay thêm
bớt gì. Vì vậy có lẽ anh đã nhận thấy tôi rất dè dặt không muốn ai xem bản thảo
trước khi được xuất bản ngoại trừ các anh…”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét