Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017


KỊCH
 PHẠM NGỌC THÁI

[TIẾP THEO ]


ĐỨC -    Bác Phạm phải mua hết cả chồng báo này để tặng người thân, cũng bõ ấy
chứ!
ANH PHẠM -    Từ từ thôi!... Đừng quá xá!... 
VŨ -  
(với cô bán báo) Bây giờ cô lại bán được nhiều báo, là nhờ có bài thơ "vợ bán
 ế bún" của nhà thơ Anh Phạm hả?
CÔ BÁN BÁO -    Đúng như vậy đấy ạ! Tuy thời buổi thị trường, nhưng công chúng

họ vẫn được thèm nghe một bài thơ hay! Lâu nay thơ ca vẫn in nhiều, nhưng
toàn thơ chán lắm! May mà...
                             
(bỗng anh Phạm lảo đảo chực ngã)
ĐỨC -  (vội chạy lại đỡ) Kìa, bác Phạm! Nhà thơ làm sao thế?
ANH PHẠM -    (lắp bắp) Tôi... tôi... đau... tim...
VŨ -    Chết!... Quen ông đã lâu mà không biết ông lại bị đau tim? Ông bị mắc
 chứng bệnh đau tim này từ bao giờ thế?
ANH PHẠM -  Hôm... hôm… hôm nay tôi mới bị đau.
CÔ BÁN BÁO  -  Em biết rồi! Vì bài thơ hay quá. Được nhiều người ngưỡng mộ,
            nên… anh ấy xúc động. Trái tim không chịu đựng nổi, mới bị đau.
ĐỨC -  
(với anh Phạm) Vấn đề bây giờ là... bác phải thật bình tĩnh. Đừng nên xúc
            động quá!
ANH PHẠM -  Thế này thì… tôi phải giảm tuổi thọ đến mười năm mất thôi!
VŨ -  Viết được một bài thơ hay như thế thì... có chết ngay cũng đáng. Chỉ giảm tuổi
 thọ có mười năm, bõ bèm gì?
                             
(cô bán báo chạy lại săn sóc. Vuốt ngực cho anh Phạm)
CÔ BÁN BÁO -    Hay là để em đọc bài thơ "vợ bán ế bún" cho anh nghe lại nhé!
Có khi... nghe lại bài thơ hay của mình, bệnh tình của anh đỡ cũng nên? Em chỉ rao bán báo, mà cũng đã thuộc cả bài thơ rồi đấy! Em biết khối người mua báo, họ đã học thuộc ngay.
ANH PHẠM -   (xua tay) Thôi… thôi… không cần đọc. Tôi đỡ rồi, cảm ơn cô!
                                                 (với Vũ và Đức):
           -  Các ông ơi! Thật không ngờ bài thơ viết vớ vẩn mà lại có tiếng vang như
 thế. Khéo tôi sung sướng đến chết non mất?
ĐỨC - Ấy, nếu thế thì bác phải mua gấp ngay một bộ quan tài để phòng sẵn đấy.
 Kẻo nhỡ chẳng may bị chết đột ngột, mới đi mua thì cập rập quá!
ANH PHẠM - Đức nói chí phải.
VŨ –   Đăng được một bài thơ hay cho ông, lại nổi tiếng như thế!... Khéo rồi tôi cũng
            theo ông mà chết non mất thôi. Hay là… mình cũng sắm một bộ quan tài để
phòng sẵn đấy, Đức nhỉ?
ĐỨC – Bác Vũ cẩn thận lo cho mình chu đáo như thế… thì còn gì bằng.
ANH PHẠM -  Nhưng sắm một bộ quan tài bây giờ cũng không phải là ít tiền. Tôi…
VŨ – Ông chưa có tiền chứ gì? Để tôi sắm luôn hai bộ cho cả tôi và ông luôn thể.
ANH PHẠM - Thế thì phiền anh Vũ quá!
VŨ – Không có gì! Chuyện vặt. (với Đức) Hay là… Đức cũng nên phòng sẵn một bộ,
 mình mua luôn thể?
ĐỨC –  Không ạ!... Các bác có tuổi rồi có chết ngay cũng chẳng sao. Em còn trẻ,
 chẳng dại gì mà em lại chết theo các bác.
ANH PHẠM – (với Vũ) Thôi. Đức nó chưa muốn chết non với mình, thì ta cũng
 đừng nên ép.
VŨ – Không muốn chết thì thôi.
CÔ BÁN BÁO -   
(vui vẻ) Gặp được nhà thơ Anh Phạm rồi. Thế là em đã mãn
 nguyện. Khéo em… cũng chết non như hai anh mất thôi!
ĐỨC -  Thì cô cũng mua luôn một bộ quan tài để sẵn đấy!... Tiện thể cùng một công
 mua, nhờ bác Vũ đây mua luôn cả ba bộ?
VŨ – Không hề hấn gì! Ba bộ thì ba.
CÔ BÁN BÁO -   Nhưng em còn quá trẻ! Mới lại… nói thật với các anh là, em chưa
được biết mùi đời. Bây giờ mà chết đi thì phí quá! Các anh ai cũng  được
 nếm mùi đời cả rồi, chết đã đành. Còn em? Thội, em chả dại. Chào các anh,
            em đi bán báo đây! (ngoái lại nói to) Em chả chết non nữa đâu!
                                                (cô vừa ra vừa tiếp tục rao)
                Báo ơ!... Báo ơ!... Báo Văn của Hội văn chương quốc gia chính cống. Có
            đăng bài thơ nổi tiếng "vợ bán ế bún" của nhà thơ Anh Phạm , tên tuổi đang
 lẫy lừng đây. Mua mau kẻo hết!                        
                                      (cô gái ra khuất)
ĐỨC -  (với anh Phạm) Cô gái trẻ trông xinh xinh dễ thương là… bác Phạm thật là
 người hạnh phúc!
                                       (chị Phạm có vẻ hốt hoảng bước vào)
ANH PHẠM -  (vội tới) Kìa mẹ nó!... Sao lại hốt hoảng thế?
CHỊ PHẠM -  Tôi đã lên đến đồn công an. Họ bảo tha cho con rồi… và còn cho nó
mang cả xe về.
ANH PHẠM -    Thế là tốt chứ sao. Nhưng chưa thấy nó về?
CHỊ PHẠM -  Đã gặp được nó đâu. Người ta bảo: được thả, nó nhảy lên xe và
 phóng mất tiêu rồi!
ANH PHẠM -  Chắc con nó đi đâu đấy, rồi nó về. Thấy mẹ nó hốt hoảng… tôi cứ
tưởng lại xẩy ra chuyện gì?
CHỊ PHẠM -  Nhưng tôi vẫn thấy lo. Với cái tính khí của nó, rồi nó lại gây ra
            chuyện này, chuyện khác mất thôi?
VŨ -  Chị Phạm đừng lo xa quá! Chắc cu cậu được thả ra… sướng quá, phóng vi vu
            một chút rồi về ngay thôi mà. Thế là ổn rồi. Miễn là mình giải quyết xong
 việc với công an.
CHỊ PHẠM -  (thở dài) Con với chả cái...
                                      (bỗng có tiếng điện thoại)
ANH PHẠM -    Để tôi nghe! ( cầm điện thoại) A lô! À, ra là con đấy hả?
                                                 (quay lại nói với vợ)
            Không phải là điện thoại của công an. Con nó gọi về, mẹ nó ạ!
CHỊ PHẠM -  Thì bố nó cứ nói chuyện với con, xem có chuyện gì xẩy ra không nào?
ANH PHẠM -   
(nghe điện thoại) Sao? Con lại bị bắt à? Nhưng ở đồn công an nào
 mới được chứ? Bố nghe rõ rồi. Đồn công an Gầm Cầu!... Nhưng tại sao con
            lại bị bắt? Vì tội vượt đèn đỏ à! Thế có khổ không? Thì con lựa lời mà nói
            khó với các chú công an tha cho vậy. Nhất quyết không được à? Họ bắt nộp
phạt những một triệu cơ à? Lấy đâu ra tiền để nộp phạt bây giờ hả con? Thôi…thôi… bố biết rồi. Bố đang ốm đây, con không cần nói nữa!
                        
(anh Phạm bỏ máy điện thoại)
CHỊ PHẠM -  Tôi nghe rõ cả rồi! Chồng ơi  là chồng? Con ơi là con?... Thế này thì
 tôi đến chết quách đi cho xong.
ANH PHẠM -   Tại con nó… sao mẹ nó lại nói tôi?
CHỊ PHẠM -  Thì cũng bởi anh lúc nào cũng chỉ mải thơ phú… không chịu răn đe
            con cái, mới nên nông nỗi này?
ANH PHẠM -    Mẹ nó hay nhỉ?
CHỊ PHẠM -    Tôi hay thế đấy? Tôi... chỉ muốn chết quách đi cho đỡ khổ.
ĐỨC -   
(với chị Phạm) Thôi, chị ạ! Chị hãy cứ bình tĩnh. Cũng đành phải  tìm cách
            để cứu cháu và chuộc lại xe máy về vậy.
                                                          
(thở dài)
                Cổ nhân đã chẳng từng nói: Đời là cái nợ đồng nần mà...
CHỊ PHẠM -  Các anh xem! Hết chuyện này đến chuyện khác. Lần trước nó vừa bị
            bắt vì tội phóng xe tốc độ cao. Bây giờ nó lại mắc vào tội vượt đèn đỏ?
                                               
(quay lại phía chồng)
              Hay là... bố nó lại làm bài thơ nữa, cũng về "bún" của tôi ?... để lại phải
nhờ bác Vũ đây đăng báo. Rồi đem thơ lên công an mà xin cho con nó về?
ANH PHẠM -  Ối… mẹ nó làm thơ của tôi cứ như trò hề ấy? Mới lại, văn chương
            không thể gượng ép và vụ lợi được. Thơ của tôi cũng chỉ rung cảm trước vẻ
            đẹp của cuộc sống, chứ đâu...
VŨ -    Đúng đấy chị Phạm ạ! Thơ ca không thể giả tạo được.
                                                                 
(thở dài)
ĐỨC -     Suy rộng ra: Nếu cha, anh... mà không sống cho tử tế, cho cẩn thận? Thì…
 mai đây, con trẻ chúng nó sẽ đua nhau vượt đèn đỏ hết!

          
                                                    HẾT KỊCH




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét