Đèn đêm hắt bóng, dặm trường khó đi
Sắc Xuân 
Nắng đã lên rồi xuân đến đây
Gío đông đùa với đoá hoàng mai
Nhà phía bên kia vừa hé cửa
Thấp thoáng bóng ai tóc xõa dài
Ngoài thềm khóm trúc lá lao xao
Mơn mởn chồi non ngọn trúc đào
Gái xuân áo mới hồng đôi má
Đường hoa thoang thoảng chút hương cau
Trong làn gió mới đào khoe nụ
Đỏ thắm chậu hồng mới nở hoa
Có đôi bướm trắng còn quanh quẩn
Đàn sẻ trên cành ríu rít ca
Đông còn tiếc nuối xuân tìm đến
Thời gian có dừng lại chờ ai
Buồn thương con nhện giăng tơ mỏng
Soi gương bờ tóc...sắc màu phai
Xuân nay vẫn mặc màu áo tím
Để nhớ ngày xưa ta có đôi
Pháo hoa chẳng có, trời thương nhớ
Phố cũ giờ đây thiếu một người
Mừng Xuân

Rồi mùa đông rét cũng qua
Nắng xuân ấm áp, nét hoa rạng ngời
Lòng người rộn rã niềm vui
Tươi màu son phấn, lược cài điểm trang
Trẻ vui áo mới rộn ràng
Tung tăng đi viếng họ hàng gần xa
Chiều ba mươi cúng ông bà
Chờ giao thừa, ngắm pháo hoa góc trời
Đâu đâu cũng tiếng nói cười
Cũng trăm lời chúc, vạn lời thiết tha
Hoa khoe hương sắc mặn mà
Người khoe áo mới đậm đà nét duyên
Xuân về, đâu bóng người thương
Dáng xưa sao vẫn như sương khói mờ
Bao năm tháng đợi ngày chờ
Đèn hiu hắt bóng tình hờ cũng phai
Áo hoa giờ mặc cho ai
Thì thôi xếp lại chờ mai người về
Chuyện trăm năm một lời thề
Để rồi xuân đến, xuân đi vẫn buồnCó Một Thời Hoa Mộng

Ngã ba sông nước ròng chia hai hướng
Hoa lục bình tim tím lặng lờ trôi
Nắng chiều rơi lấp loáng phía bãi bồi
Đàn cò trắng về đâu chiều nhuộm tím
Áo em bay chập chờn như cánh bướm
Tuổi mộng mơ thả tóc gió vô tình
Nụ cười hồn nhiên duyên dáng nữ sinh
Chân chim sáo tung tăng bên cửa lớp
Ánh mắt em có màu xanh hạnh phúc
Thả niềm tin cao vút cánh diều bay
Những lá thư ép chiếc lá thuộc bài
Nét suy tư gởi theo màu hoa tím
Đường trước mặt đắng cay hay ngọt lịm
Bước chân đi sao cứ mãi rụt rè
Mây lang thang còn vướng lại bờ tre
Có bóng ai thả hồn theo con nước lớn
Một chút nhớ bâng quơ còn lởn vởn
Con đường quen và ánh mắt ngu ngơ
Nằm ngủ yên theo năm tháng thờ ơ
Chút hành trang gom chưa đầy chiếc lá
Thời hoa mộng nghe chừng như hối hả
Trang thơ tình màu mực tím chưa phai
Tuổi xuân trôi theo mùa gió heo may
Nụ hôn chưa trao vẫn còn là kỷ niệmTừng Đêm Bóng Ngã Đèn Màu

Xa rồi một nửa của tôi
Tháng năm hờn giận để rồi chia xa
Bây giờ hối tiếc ngày qua
Người mang trọng bệnh trầm kha bên mình
Đời còn lắm nỗi điêu linh
Đường xa dịu vợi hương tình cũng phai
Bây giờ ai đúng ai sai
Người không nhận định...tôi hoài trách sao!
Ngày nào ân ái trao nhau
Từng đêm bóng ngã đèn màu riêng ta
Vậy mà một cú điện xa
Sáng ngày đưa tiễn thế là...mất nhau
Bao năm thương nhớ dạt dào
Giờ còn...là chỉ ngẩn ngơ u hoài
Người đi năm tháng miệt mài
Bao giờ trở lại? Chúa trời ơn cho
Ngước lên xin với trời cao
Ơn ban cho khắp muôn người trần gian
Đừng cho hồn phải lang thang
Dật dờ theo gió mây ngàn trôi xa...
Một Nửa Tiểu Thư

Một nửa tiểu thư tôi còn sót lại
Nên chập chờn trong giấc ngủ có anh
Tình trong mộng, vẫn không là thực
Đã trở về trong quá khứ ngày xanh
Thuở có anh, tôi đất trời rộng mở
Non nước thanh bình, quê mẹ yên vui
Một nửa tiểu thư tôi đỏng đảnh cười
Trao cho anh những duyên thầm con gái
Rồi xóm nhỏ tan tành theo khói lửa
Tôi theo chồng nỗi khổ cũng cuốn quanh
Rồi một nửa thiếu phụ tôi chờ anh
Và tang tóc đã làm tôi goá bụa
Trời xui khiến nên hồng nhan bạc phận
Trở lại quê nghèo, anh bước sang sông
Tôi bến đợi vẫn còn hoài trông ngóng...!
Nửa thiếu phụ nầy...năm tháng tàn phai.
Trương Thị Thanh Tâm
Mỹ Tho
(tác giả gởi)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét