CHÙM THƠ LA THỤY
TỰ
CẢM CUỐI NĂM
Chân Dung Tác Giả
Dặm trường rong ruổi ngựa phi
Thời gian vút cánh xuân thì hụt hao
Chồn chân dừng bước bên cầu
Thời gian vút cánh xuân thì hụt hao
Chồn chân dừng bước bên cầu
Lặng nhìn nước
chảy nuối màu tóc xưa
Cánh buồm lộng gió ước mơ
Băng qua sông biển cập bờ nơi nao ?
Vọng âm sóng vỗ dạt dào
Bên chiều đông tận nắng đào dần phai
Hoa tóc sương muối đang cài
Tàn niên tự cảm thoảng bay tiếng lòng
Cánh buồm lộng gió ước mơ
Băng qua sông biển cập bờ nơi nao ?
Vọng âm sóng vỗ dạt dào
Bên chiều đông tận nắng đào dần phai
Hoa tóc sương muối đang cài
Tàn niên tự cảm thoảng bay tiếng lòng
VÔ
THƯỜNG
(Cảm khái khi đọc truyện
thần thoại Hy lạp)
Một thời vang bóng còn đâu
Khói sương chừ lại úa màu thời gian
Một thời xuân sắc nhựa tràn
Nhành xanh biếc lộc, hoa vàng thắm cây
Nắng chiều xế bóng hao gầy
Xiêu theo triền dốc ngấm say vị đời
Tiếng lòng ngân vọng chơi vơi
Âm xưa bóng cũ mù khơi dấu tìm
DƯỜNG
NHƯ
Dường như
bóng xế đường trần
Dường như
cuộc sống thanh bần rồi qua
Dường như tóc
muối sương pha
Dường như
phấn bảng đang là vọng âm
Bên chiều một thoáng trầm
ngâm...
CUỐI NĂM ÂM LỊCH
(Cảm đề thơ Đá Ngây Ngô)
Xuân về lâng lâng nào nhờ gió chở
Đáy cốc vênh hay rượu ngấm ngã nghiêng
(Cảm đề thơ Đá Ngây Ngô)
Xuân về lâng lâng nào nhờ gió chở
Đáy cốc vênh hay rượu ngấm ngã nghiêng
Thèm trái cấm lòng vướng bận nghiệp duyên
Loan phụng múa tình ai đang khép mở.
Mắt xanh trắng tri âm còn níu mộng
Bến xuân ơi lưu luyến cõi trời xưa
Sương khói phủ bâng khuâng xuân không mùa
Loan phụng múa tình ai đang khép mở.
Mắt xanh trắng tri âm còn níu mộng
Bến xuân ơi lưu luyến cõi trời xưa
Sương khói phủ bâng khuâng xuân không mùa
Thầm nguyện ước cho nguồn yêu mở rộng.
Ngọn nến ấy lung linh trời ảo diệu
Hương xưa nào thoang thoảng ủ tình mơ
Để ngây ngất tình tràn thơm men rượu
Hào sảng cười đồng vọng đá ngây ngô.
Ngọn nến ấy lung linh trời ảo diệu
Hương xưa nào thoang thoảng ủ tình mơ
Để ngây ngất tình tràn thơm men rượu
Hào sảng cười đồng vọng đá ngây ngô.
TÀN NIÊN CẢM TÁC
I.
Tơ xuân vương vấn đất trời
Hồn xuân bảng lảng thoảng lời mê hoa
Suốt đời mộng mị là ta
Mắt xanh nhẹ chớp nhạt nhòa tri âm.
II.
Chưa say nhưng dáng dật dờ
Hồn mê trí tỉnh mệt phờ xác thân
Chào nhau nửa tiếng ân cần
Khóe môi hé nụ bộn lần nhớ thương.
Chưa say nhưng dáng dật dờ
Hồn mê trí tỉnh mệt phờ xác thân
Chào nhau nửa tiếng ân cần
Khóe môi hé nụ bộn lần nhớ thương.
III.
Thôi xin đừng nói tỉnh mê
Thế nhân mắt trắng mệt mề đớn đau
Mơ say quên lấy nỗi sầu
Rộn ràng thế sự dãi dầu lo toan.
Cho ta ít phút thanh nhàn
Câu thơ bất chợt xuất thần thăng hoa.
Thôi xin đừng nói tỉnh mê
Thế nhân mắt trắng mệt mề đớn đau
Mơ say quên lấy nỗi sầu
Rộn ràng thế sự dãi dầu lo toan.
Cho ta ít phút thanh nhàn
Câu thơ bất chợt xuất thần thăng hoa.
TÀN NIÊN - TỰ TRÀO
Mấy tháng ho khan phổi lủng xì?
Dậu qua Tuất tới chuyển can - chi
Xe không “chính chủ” đang xài rứa!
Tình chẳng “phụ gia” vẫn giữ ri!
Vận rủi mong qua - xua tháng nớ
Thời may chờ đến - đón
xuân ni
Năm cùng tháng tận vui lên hí!
Chào đón xuân sang tâm ngại chi
La Thuỵ
* Rứa, ri, ni, nớ, hí : phương ngữ vùng Bình
Trị Thiên
- Rứa: như vậy
- Ri: như thế này
- Nớ: ấy, đó
- Ni: này, đây
- Hí: nhé, nhỉ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét