Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

Chân Dung Nhà Thơ NGUYỄN HÀN CHUNG







Chân Dung Nhà Thơ NGUYỄN HÀN CHUNG


Nguyễn Hàn Chung
THI CA THI NHÂN
M.loan Hoa Sử & Chu Vương Miện
giới thiệu
Tiểu sử Tác Giả

Các bút hiệu khác: Nguyễn Phong Hàn, Nguyễn Đức Mù Sương. Sinh quán Điện Bàn, Quảng Nam. Định cư ở Hoa Kỳ từ 2006. Các tác phẩm thơ đã xuất bản: Tìm Tôi Trong Bóng(1999), Nói Hộ Phù Du(2002), Nghịch Lưu Của Tuổi(2011), Dự Cảm Rời(2016).  Thơ in chung: 40 năm thơ hải ngoại(2017), Hư Ảo Tôi( 2018). Đã xuất bản Lục Bát Tản Thần(2018). Sẽ xuất bản: Mót Chữ Trong Kinh(2019).
 Đã cộng tác với  hầu hết các báo và tạp chí trong nước: Văn Nghệ,Tạp chí thơ, Sông Hương, Non Nước, Đất Quảng, Quán Văn…và ngoài nước: Tạp chí thơ, Hợp Lưu,Thư Quán Bản Thảo và các trang Web: Da Màu, Gió-O, Sáng Tạo, Tương Tri, Văn Việt, Bạn Văn Nghệ, dutule.combansacviet.org Báo Trẻ online, Ăn Mày Văn Chương, Chim Việt Cành Nam, Việt Văn Mới(Pháp ), t-van.net, Văn nghệ Boston, Người Bạn Đường (Nga)…Art2all.net, Người Việt…
NGUYỄN HÀN CHUNG
THI CA THI NHÂN
M.Loan Hoa Sử &Chu Vuơng Miện
giơi thiệu
phụ lục 1
Cắm


Cắm câu vào hạt mưa giông
cắm môi cắm tóc cắm trong chân mày
cắm vào đâu cũng say say
không riêng chi dấu vân tay em cầm

Cắm vào từng hạt lâm thâm
sương sa sớm rớt âm thầm nghiêng vai
cắm vào khuya tiếng thở dài
câu thơ gãy nhịp em hoài đợi anh?

Cắm quân từ tóc em xanh
cắm khi em đã trở thành tân nương
cắm hoa mà cắm dị thường
nên tan tác nẻo mù phương.Tệ tình

Chiều rồi sao có bình minh
cầu vồng bảy sắc cũng thành vô duyên
cắm sào đợi nước sông lên
chỉ nghe sóng vỗ bập bênh chân đò








Chắc gì tàu đã vào ga

Chắc gì tàu đã vào ga
mà nơm nớp sợ người ta bỏ mình

Anh đang nguội tiếng tỏ tình
đường vân tay bất thình lình nhắc em
Yêu người chấp chịu ưu phiền
giấc câm nín tựa tiếng đêm đầm đìa

Xưa rồi hiểm trở cách chia
một giây tất cả miếu chùa hiển linh
Ông cha cũng chết vì tình
nếu không sao có lũ mình mà yêu
Chắc gì tàu đã thả neo
mà bu sóng đứng cheo leo mạn thuyền









Chat

Em không còn chat với tôi
một mình tôi một mình tôi chat mình
xa em tôi vẫn có tình
yêu em tôi chat để dành không tiêu
Những khi túng thiếu đâm liều
đem thơ ra chợ tình yêu chat hoài
chat mà không chat với ai
chat trong sợi tóc đời trai ngậm ngùi
Bao giờ chat khúc buồn vui
lại lôi ngọn mía cũ lùi tàn tro
bao nhiêu chat cuộc hẹn hò
ở trong mật mía chat cho ngọt bùi
Em không còn chat còn tôi
còn tôi còn chat chat lời nhớ em
ví dầu tăm cá bóng chim
tôi còn chat nổi chat chìm chat xưa






Chơi tứ sắc
ở hội cao niên

Tôi ngồi đợi nát cả chiều
thèm nghe một tiếng bơi chèo quẫy sông
thèm ngơ ngẩn ngắm cánh đồng
có con chó đớm chạy không kịp nhìn
Buồn tôi vào mạng nhắn tin
em than khó ở phải kiêng thơ từ
lẽ nào thi sĩ phần thư
tôi ngồi đợi đến chín nhừ ngôn âm
Tôi làm cóc đợi trời gầm
mấy mươi năm đã nín câm quá nhiều
còn nhiêu chơi cạn bấy nhiêu
không chơi cũng sụm không yêu cũng tàn
Ai ngồi đợi rác ăn gian
ai ngồi xên đợi tướng vàng kệ ai
đời tôi như thể bộ bài
xóc lên xọa hết tương lai dưới bàn
Chắc chi đủ khạp, khui, khàn
mai kia còn được tới hoang dưới mồ





Chú & em

Không sao nói tiếng yêu dòn
tan vì lỡ gọi tiếng con buổi đầu
dần dà thơ thẩn bên nhau
lại thèm nói có một câu rất thường…
Đăm đăm đôi mắt mù sương
ôm con chó nhỏ tha phương mất rồi
biết lòng em cũng tả tơi
cái câu sum họp mệt người anh hơn
Bây giờ xưng chú gọi con
có hơi sân hận nỗi buồn mất ai
nhớ lời con hứa tương lai
chú về con sẽ chia bài tổ tôm
Nói yêu nhau thiệt dị òm
nói bằng thơ có lẽ còn tạm tha
NGUYỄN HÀN CHUNG
THI CA THI NHÂN
M.Loan Hoa Sử & Chu Vuơng Miện
giới thiệu
phụ lục 2

Chơi tứ sắc
ở hội cao niên

Tôi ngồi đợi nát cả chiều
thèm nghe một tiếng bơi chèo quẫy sông
thèm ngơ ngẩn ngắm cánh đồng
có con chó đớm chạy không kịp nhìn
Buồn tôi vào mạng nhắn tin
em than khó ở phải kiêng thơ từ
lẽ nào thi sĩ phần thư
tôi ngồi đợi đến chín nhừ ngôn âm
Tôi làm cóc đợi trời gầm
mấy mươi năm đã nín câm quá nhiều
còn nhiêu chơi cạn bấy nhiêu
không chơi cũng sụm không yêu cũng tàn
Ai ngồi đợi rác ăn gian
ai ngồi xên đợi tướng vàng kệ ai
đời tôi như thể bộ bài
xóc lên xọa hết tương lai dưới bàn
Chắc chi đủ khạp, khui, khàn
mai kia còn được tới hoang dưới mồ





Chú & em

Không sao nói tiếng yêu dòn
tan vì lỡ gọi tiếng con buổi đầu
dần dà thơ thẩn bên nhau
lại thèm nói có một câu rất thường…
Đăm đăm đôi mắt mù sương
ôm con chó nhỏ tha phương mất rồi
biết lòng em cũng tả tơi
cái câu sum họp mệt người anh hơn
Bây giờ xưng chú gọi con
có hơi sân hận nỗi buồn mất ai
nhớ lời con hứa tương lai
chú về con sẽ chia bài tổ tôm
Nói yêu nhau thiệt dị òm
nói bằng thơ có lẽ còn tạm tha









Có & không
Tôi xào xạc lá chiều nay
không em con gió cũng loay hoay buồn
tôi bụi bặm những con đường
có em hột bụi cũng dường như reo
Tôi khúc khuỷu những con đèo
không em con bướm đeo queo tỏ tình
tôi quày quả kiếm pho kinh
có em con chó cũng hình như vui
Tôi điếc đặc những ngậm ngùi
không em con nhóc trời ơi treo mùng
tôi trèo trợt té mù sương
có em giọt lệ cũng thường mộng yêu
Tôi đĩ rạc những buổi chiều
không em con đực buồn hiu thế này
tôi tùm hụp với cơn say
có em mưa rựng cũng đầy một chum
Có em yêu mị một chùm
không em tôi vén muôn trùng ra phơi






Lấy thơ
chùi nước mắt đi
Quên người rất dễ sao con
lại buồn đau lại mỏi mòn là răng
trai nào không thích bẻ măng
kệ đi một chút tằn mằn có sao
Bây chừ y học lên cao
chuyện khâu vá một cái ào là xong
đàn ông tâm địa hai lòng
phải đâu chỉ có một thằng lừa con
Bọn phong kiến rất âm hồn
bày trò trinh tiết sắt son thúi òm
đàn ông mòn tựa đít om
thì không nhiếc cứ bu dòm nữ nhi
Lấy thơ chùi nước mắt đi
cam đoan thằng khác có khi ngon lành
mấy con cà chớn lanh chanh
thay trai như vỏ đậu nành thải ra
Con nghe lời chú như cha
bôi lên phết xuống mặn mà cho coi
lũ kia rồi sẽ như dòi
lúc nha lúc nhúc săm soi chực chờ
Chú mà kiếm được giải thơ
có khi cũng chính là nhờ cháu thôi
cháu ơi ngửa mặt nhìn trời
tội chi héo úa một đời giai nhân!

Chân Dung Tác Giả

NGUYỄN HÀN CHUNG
THI CA THI NHÂN
M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện
giới thiệu
phụ lục 3
Lục bát vũ trường


Quá lâu mình mới gặp em
mừng vui người cũ chừ thêm đẫy đà
vòng hai vẫn sút vòng ba
cần chi thon thả vẫn là cố nhân

Gặp nhau dễ được mấy lần
sao ôm lơi lỏng tủi thân phố phường
thời gian ghen ghét mùi hương
mấy ai tránh trớ nghê thường bể dâu!

Em nghiêng vòng một nhiệm màu
ghé tai thù thỉ mấy câu thuở nào
vẫn chun cánh mũi hơi cao
vẫn nghe tiếng dạ thanh tao dịu dàng

Quá lâu mình mới gặp nàng
tình nương cũ với tình lang. Chát xùm!






Hắn và tôi

Tôi tin là hắn yêu mình
không yêu sao cứ hay rình đọc thơ
tôi vừa mới post bây giờ
chưa tan ngụm nước có thơ phản hồi
Tôi tin là hắn yêu tôi
nửa khuya còn chịu khó ngồi chat chua
hỏi dò hắn nói không ưa
hỏi dai hắn mắng không ai rảnh nào
Tôi tin là hắn cầu cao
thực ra hắn chẳng khi nào quên tôi
tôi nghe cái giọng hắn cười
trong âm ba lẫn niềm vui tương phùng
Tôi tin hai tiếng tình chung
buộc tôi với hắn trong cùng một chương









Hành kinh

em hành kinh rất dễ thương
giữa rừng thi sĩ của cường quốc thơ
em hành kinh thực hay mơ
tự nhiên tôi thấy tôi ngờ vực tôi
tôi thì xí xọn xa xôi
chưa hành kinh đã lôi thôi thế này
em hành kinh thật cao tay
tôi không đủ sức loay hoay với tình
giả vờ kén cá chọn canh
tôi lùi xa cái khung thành viễn mơ
em hành kinh sớm vài giờ
là đời tôi đã bơ vơ chiếu gường
em hành kinh dễ vấn vương
tôi hành kinh để tôi lường gạt tôi
em hành kinh phát một rồi
tôi hành kinh đứng lẫn ngồi không ra







Hẹn em
tháng chín


Hẹn em tháng chín anh về
Bỗng dưng bão nổi tàu xe nghẽn đường
Mặc ai tài nghệ cao cường
Đời nào thương nhớ ai nhường cho ai
Đã yêu đừng có thở dài
Đừng toan tính chuyện tương lai quá bền
Đã yêu yêu tưới hột dền
Cho dù đo ván ở trên vũ đài
Ngoài trời gió giật mưa dai
Ngồi run ngó cặp cẳng dài nhớ em!

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

NGÀY LÊN ĐƯỜNG 

– TRUYỆN NGẮN HỒ DZẾNH

NGÀY LÊN ĐƯỜNG

Thế rồi tôi nhất định bỏ cái tỉnh nhỏ của tôi từ đấy.
Tôi nhất định đi lính, nhất định bắt chước những bạn đồng học của tôi. Họ, một phần lớn, đã khoác lên mình bộ quần áo mầu vàng nhợt, vượt đến một nơi cách đây hàng nghìn dậm. Tiếng hát của buổi từ biệt còn văng vẳng trong tai tôi, thứ tiếng hát mỗi lần cất lên, người nghe có cái cảm tưởng được ngửi thấy mùi thuốc
súng, được sống một ít cái không khí ở chiến trường.
Họ đã đi rồi. Chân trời bình yên khép lên họ.
Bây giờ đến lượt tôi.
Ròng rã trong bao nhiêu ngày trời, trong óc tôi hằn một cái dấu hỏi: đi hay ở?
Sau cùng tôi bằng lòng đi.
Tôi tâm niệm, giữ gìn cái ý định ấy cho nó khỏi phai, cho nó khỏi lạt.
Tôi không dám nhìn mẹ tôi, vì sợ những nếp nhăn trên má người.
Tôi sợ không dám chơi với ai nữa.
Tôi cầu cho cuộc đời vẫn cũ như cuộc đời, để đừng có cái gì mới hết.
Tôi sẽ hăng hái đi như các bạn, bởi quanh tôi, ở đây, gió đã vàng lắm rồi, và mùa thu của cuộc đời đã lại.
Tầu chỉ còn một chuyến nữa. Số lính kén có chừng.
Tôi hỏi tôi:
– Về nước ta sẽ làm gì? Ta yếu lắm!
Rồi tôi tự trả lời lấy:
-Quét chuồng ngựa. Lau giầy cho ba quân. Làm được tất, làm là tốt rồi.
Tôi chưa đi đâu bao giờ, nên nói đến đi đâu, tôi vẫn cảm động.
Một giang hồ ám ảnh tôi từ hồi nhỏ, ngày tôi bắt đầu cầm cái thước dò đường trên tấm bản đồ năm châu. Tôi ao ước sang Marseille, sang Manille, Hương Cảng, sang Lào, sang Cao Miên. ở đấy, tôi cũng tin chắc rằng cảnh tượng đẹp đẽ, sung sướng hơn ở tỉnh nhà.
Tôi mơ ước được làm bồi tầu thủy, được theo về xứ sở của họ, những người Pháp giầu lòng nhân từ. Tôi biết cả giá tầu sang Pháp, từ trên “pont”, đến hạng nhất, bằng cách mầy mò, thóc mách riêng.
Nơi xa, nơi xa với tất cả những tuổi trẻ như tôi, nơi xa vẫn có một sức quyến rũ say đắm. Tôi nhớ mãi cái mầu trời xanh biếc, sắc nước lam tươi, chen vào giữa là những cánh buồm trắng chấm lửng một cách nên thơ trong mấy bức ảnh bầy rải rác ở các cửa hiệu.

CUNG  TÍCH BIỀN: THẦY CŨNG NHƯ CHA

Cung Tích Biền: THẦY CŨNG NHƯ CHA Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017 Trường Diên Hồng tại Hội An cuối thập niên 1950. Từ trái: Anh Hứa Xin (nhân viên văn phòng); các giáo sư Phan Văn Mùi, gs Lợi, Nguyễn Ánh Anh, Trương Duy Hy, Phạm Phú Hưu, Nguyễn Đình Thống (hiệu trưởng), Phan … Tiếp tục đọc 

BỌN MẦM – TRUYỆN NGẮN CUNG TÍCH BIỀN

Cung Tích Biền Bọn Mầm   Tặng cháu và con, một Đỏ một Đen Một buổi chiều, hai chú nhóc Cuội và Cù, học cùng trường cùng lớp, được thả ra từ một nơi tạm giam. Bọn nhí không may bị giam giữ qua một đêm vì bị nghi can dính líu một vụ cướp … Tiếp tục đọc 

BÍ ẨN BA NÔ – CUNG TÍCH BIỀN

BÍ ẨN BA NÔ – Cung Tích Biền Dạo ấy, từ trung đoàn 10 Thiết giáp, tôi được một giấy phép mấy ngày nghỉ thường niên, lý do về thăm nhà. Tôi chưa có gia đình. Cha mẹ tôi chẳng còn. Bà con quê nhà chạy nạn khắp nơi. Xem như không nhà, không quê. … Tiếp tục đọc 

MÙA XUÂN CÔ MƠ BAY – CUNG TÍCH BIỀN

Mùa xuân cô mơ bay Cung Tích Biền   1 
Mỗi mùa xuân sắp về, trong cái nắng tàn đông hanh hao đến ứa nước mắt, con người thường hay có những ước mơ đẹp về tương lai. Mơ mộng là phù phiếm, có đó mất đó. Còn tệ hơn một làn khói thấy. Nhưng … Tiếp tục đọc 

MÙA XUÂN CÔ MƠ BAY – CUNG TÍCH BIỀN

mùa xuân cô mơ bay Cung Tích Biền   1 Mỗi mùa xuân sắp về, trong cái nắng tàn đông hanh hao đến ứa nước mắt, con người thường hay có những ước mơ đẹp về tương lai. Mơ mộng là phù phiếm, có đó mất đó. Còn tệ hơn một làn khói thấy. Nhưng … Tiếp tục đọc 

PHÂN ƯU

Phân ưu Đọc trang mạng QNNT được tin Nhạc Mẫu của anh vừa qua đời, tôi xin gởi tới anh lời Chia Buồn, và thành kính Phân Ưu: THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG ANH CHỊ VÀ TANG QUYẾN KÍNH NGUYỆN HƯƠNG LINH CỤ BÀ SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG Gia đình CUNG TÍCH BIỀN.

XỨ ĐỘNG VẬT VÀO NGÔI TRUYỆN NGẮN CUNG TÍCH BIỀN

Xứ động vật vào ngôi » Tác giả: Cung Tích Biền 1. Xứ động vật vào ngôi I. CHUỒNG TRẠI MÙA XUÂN 01 Ngoài ba mươi tuổi, kiến trúc sư Khúc thuộc loại tài năng. Tính tình hơi bất thường, nhưng giao thiệp rất chọn lọc. Biết vài ba ngoại ngữ, ngoài hiểu biết chuyên … Tiếp tục đọc 

ĐÊM HOANG TƯỞNG – CUNG TÍCH BIỀN

Đêm hoang tưởng Tác giả: Cung Tích Biền 1. Đêm hoang tưởng Từ lúc viết xong truyện Thừa Dư, từ năm 1991 cho đến 2005–khoảng cách 14 năm–nhà văn Cung Tích Biền chỉ viết thêm được một truyện mới là Đêm Hoang Tưởng, đã đăng trên Hợp Lưu. “Đạo là con đường. Con đường vẫn … Tiếp tục đọc 

MÙI CỦA GIÓ MÙA TRUYỆN CỦA CUNG TÍCH BIỀN

Mùi Của Gió Mùa » : Cung Tích Biền » 1. Mùi Của Gió Mùa Ngòai bảy mươi tuổi, hãy còn khỏe mạnh, minh mẫn; từ bao năm, Cụ Gàn tiêu biểu cho niềm vui, lòng tận tụy với xã hội. Ngồi gần cụ, bên cốc cà phê, năm ba bè bạn, thì thật thú … Tiếp tục đọc 

BẠCH HÓA TRUYỆN NGẮN CUNG TÍCH BIỀN

Bạch Hóa » Tác giả: Cung Tích Biền 1. Chương 1 Chiều nào khi mặt trời sắp chôn dưới chân núi chú Sáu cũng mang hai con bò phân tán ra hai nơi góc vườn, chú kéo cho mỗi con một mớ rơm để nhai qua đêm, chú nói như thế này để cà nông … Tiếp tục đọc 

BÌNH AN NHA, TÌNH THƠ

"anh ơi, anh đang làm gì"


thì anh đang thong dong
đồng hành với hơi thở em
dù chúng ta
đang là nam bắc đông tây
dạt mù xa thẳm

"anh ơi, anh khỏe không"

thì anh đang vui nè
mướt theo
môi cười em
phong kín thời không gian
ôm ấp địa cầu choàng vai sông núi

ta còn ta trong nhau
với tay che mưa
với chân dẫm nắng
thênh thang mênh mang

chào sáng tối thấp cao
manh áo miếng cơm
lầy lội
dẫu áo não
vẫn trải lòng phơi phới

chúng ta đi ra trần truồng
trở về trần trụi
chẳng có gì mang theo
ngoài tiếc nuối
bởi đến lúc phải giã từ
đã không kịp uống hết phù du

dịu dàng nha em
dù thế nào
cũng chớ nghĩ sự chết là cùng đường tuyệt vọng
mà hãy hướng về đó
như cội nguồn êm ấm
thắm đẫm huê tình
rực rỡ
hào quang

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN


Monday, July 2, 2018

SỨC BẬT

dạo này
tôi ít online
do cơ thể có chút bất ổn
trùng với lúc
quê nhà biến động
nhân dân đã vùng lên
phản kháng luật đặc khu
& an ninh mạng

dân tộc bị dồn đến đường cùng
đã kết thành sức bật

có áp bức là có đấu tranh
(VC thường rêu rao như thế)
áp bức càng to
đấu tranh càng lớn
(VC đã khẳng định như thế)

trước phẫn nộ của nhân dân
hy vọng bạo quyền VC sẽ tỉnh thức
nếu không
thì "chở thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân"
là điều tất yếu

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, June 18, 2018

CỬA BIỂN GÀNH HÀO, 19 Tháng Sáu 1979

kiến nghĩa bất vi
uất trào
bạc liêu ơi
nợ kêu gào cuồng đau

đành thôi vá mộng lên tàu
tủi bông điệp đỏ rực màu mông lung

đêm hoài lang
ngày
não nùng
lắt lay bãi cạn nuối trùng khơi xa

gành hào mặn chát phù sa
chia tay tắt tiếng sơn hà sau lưng

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, June 4, 2018

99 NĂM

chuyên chính Việtcọng (VC) chỉ biết bảo vệ quyền lợi giai cấp
tổ quốc dân tộc nhân dân chỉ là chiêu bài

vì sống còn của đảng VC
bọn họ đã không từ một thủ đoạn nào
kể cả chuyện bán nước cho kẻ thù truyền kiếp phương Bắc
(như tên đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đã xác quyết:
mất đảng là mất tất cả)

thường tình thế gian
nơi ẩn trú của sinh linh
giống nòi nào cũng có thiên tính
tự tranh đấu để bảo vệ sự sống còn của chính mình

riêng đảng ngụy quyền VC ngoại lệ
đám này chỉ biết miếng ăn
và quyền lợi giai cấp hiện hữu
sẵn sàng thí bỏ tổ quốc dân tộc nhân dân

nhượng đất đai cho bên ngoài mở đặc khu tô giới
là bước đường cùng của một chế độ
bắt buộc phải nhận chịu sau bị kẻ thù trấn áp
để mong được tồn tại
(nhìn lịch sử của nhà Thanh bên Tàu thì rõ)

hơn 80 năm nộ lệ thực dân dân Pháp là một thời kỳ dài
nhưng vẫn ngắn nếu so với chuyện VC mưu toan
bán những phần đất chiến lược cho Tàu đến 99 năm.

vì muốn minh chứng thân phận tay sai với Tàucọng
(theo mật ước Thành Đô)
VC đã & đang rước voi về giày xéo mã tổ
phản động với lịch sử
thì con đường diệt vong với bọn này sẽ không xa

vận nước sẽ quang phục
nhân nhân VN sẽ vùng lên

tôi tin thế
và sẽ luôn như thế

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN


Thursday, May 24, 2018

VỀ VỚI VÔ CÙNG

ánh mắt đó bây giờ xin trả lại
cho vàng son của dáng dấp thơ ngây
tôi buồn lắm trong tháng ngày hiện tại
ôi vì em nên thân xác đọa đày
chừ về đó em buồn không hở thỏ
có bao giờ đoái tưởng nhớ thương tôi
hay cũng lãng quên trong ngày tháng đó
ép tình mình vào ký ức xa xôi
nhớ làm sao cả khung trời hò hẹn
vàng chiều nao em đẹp dáng hoang đường
tình rụng xuống trôi theo dòng nước muộn
đi xa rồi còn ngoái lại rất thương
giờ kết tóc em bay theo làn gió
tôi cũng buồn nên trải cánh theo mây
tình sống lại như ngày xưa gắn bó
ôm nhau đùa trong nắng đổ hây hây
tình réo gọi như những lần em khóc
tình u buồn trong hờn dỗi tôi mưa
ngồi tưởng nhớ những lần em đã đến
ôi vòng tay siết chặt mấy cho vừa
tình hấp hối tôi là người ở lại
cất bây giờ làm tinh huyết mai sau
nhìn dáng em cúi đầu, tôi không nói
thôi hết rồi chiều xám đã buông mau
NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Sunday, May 13, 2018

ĐÊM BẠC

ngỡ rằng chết ngỡ rằng xa
ngờ đâu trong mộng em là tủi thân

ngỡ sương khói ngỡ phù vân
ngờ đâu em vọng lại lần thủy chung

đèn khêu ký ức bập bùng
phương kia đêm bạc xin cùng với nhau

thề bồi hãy hết cơn đau
ngày mai tóc rạng lên màu máu khô

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Thursday, May 3, 2018

CỬU LONG

đất ngập mặn 
theo trước Tiền sau Hậu
chín nhánh sa mưa 
nước lớn không về
lục bình trôi 
tội tình qua với bậu
thất lạc rồi
đâu hương lửa hồn quê

NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN

Monday, April 23, 2018

TRÊN NGỌN CỜ BAY

giữa bàn tay đã ngụy hình biên giới
hằn sâu không phai
trong chiều chợt nhớ lại rằng có thời em khóc
nhớ lại huy hoàng thời vụng dại bay qua
anh làm thơ bằng máu mình
giữa muôn ngàn phản phúc
quá hồn nhiên trong nỗi tị hiềm
và mai em ngủ muộn đến trường chim hót
sách vở trên tay ca hát yên lành
anh còn súng đạn hận thù xa lạ
một thời nồng nàn sưởi ấm cây khô
trí tưởng anh bay qua chiều nặng hạt
trời hoang vu đày ải linh hồn
khi nằm xuống biết có về địa ngục
hay cửa tù giam trá ngụy thiên đàng
khi quay lưng thì không còn đằng sau
thật nhẹ nhàng đường đi đằng trước
mũi súng thù trên ngọn cờ bay
những tập thể anh họp lại khu vườn cô độc
những tập thể anh điêu đứng tháng ngày
khi trở về thì xóm làng hiu quạnh
anh bỏ quên mình tự đáy phôi pha
mạ non mọc trong anh tình gai độc
bắt tay từ giã em chần chờ
nhưng vội vàng muốn khóc
bắt tay từ giã em bằng ấu thơ anh lạc loài quá khứ
mắt rất ngoan đầy cả linh hồn
mắt ngày xưa anh đậu xuống hai chân
xin gửi gió về cho em nụ hôn này vội vã
còn tương lai sớm mai xin đừng thức dậy
bé thơ buông mùng tóc thả thương yêu
trong cửa sổ vườn hồng em thức dậy
chắp vá ngày hôm sau cho đến mai này
ngày xuôi ngược anh tan thành biển lớn
em bình yên đừng tưởng chuyện sông hồ
còn sóng gió đọng châu thân muôn phần đày ải
và hôm sau ngồi ôm con tiếng hát xa vời
lá có rụng cũng mặc trời buồn bã
còn nhớ thương cây xin hãy
an phần
em có tủi xin hãy chờ thuở khác
để có anh về
cầm mộng
đong
đưa
còn lại đó an vui của người ở lại
đừng xót thương vì cũng chỉ thường tình
sông nước cũ còn ngăn chia hai vùng sông núi
một phần mình và
một
nửa
anh em
NGUYỄN ĐỨC BẠTNGÀN