Thứ Hai, 25 tháng 6, 2018

Chân Dung Tác Giả

SỬ DỤNG CƯỜNG ĐIỆU;  BỔ NGỮ TRÌNH ĐỘ BIỂU THỊ KHOA TRƯƠNG TRONG TÁC PHẨM CỦA MẠC NGÔN
VÀ CÁCH DỊCH SANG TIẾNG VIỆT
                          Nguyễn Ngọc Kiên


NHÀ VĂN MẠC NGÔN (GIẢI NOBEN VĂN HỌC 2012)
Mạc Ngôn (莫言; bính âm: Mò Yán) (nghĩa là không nói) tên thật là Quản Mô Nghiệp (管谟业), sinh tại huyện Cao Mật, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc.
Ông đã phải nghỉ học tiểu học giữa chừng do Cách mạng văn hoá và phải tham gia lao động nhiều năm ở nông thôn, chăn dê ngoài đồng, luôn bị đói khát và cô đơn. Ông nhập ngũ năm 1976. Đến năm 1984, ông trúng truyển vào khoa văn thuộc học viện nghệ thuật Quân Giải phóng và tốt nghiệp năm 1986. Tháng 10 năm 1987 ông chuyển ngành, sang hoạt động trên lĩnh vực báo chí và viết văn chuyên nghiệp. Năm 1981 ông bắt đầu công bố tác phẩm và đến nay, ông đã cho in 10 truyện dài, 20 truyện vừa, hơn 60 truyện ngắn và 5 tuyển tập những bài ký, phóng sự, tùy bút..., tổng cộng trên 200 tác phẩm. Ông đoạt giải Noben văn học 2012.  Hiện nay, ông là sáng tác viên bậc 1 của Cục chính trị - Bộ Tổng tham mưu Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.
Chu Vương Miện 
& M.Loan Hoa Sử



blank


ĐẤT NƯỚC KHỐN KHỔ

trước đó là thời kỳ vua cùng chúa
thời phong kiến lạc "đậu phụng" hậu
sau đó dân Gaulois cai trị
đưa dân vô nghề nghiệp
đi khai phá đồn điền cao su
ở Tây Ninh Biên Hòa Bình Long Phước Long
Hướng Quảng Thủ Dầu 1
đưa lên Di Linh Lâm Đồng Đơn Dương
trồng Trà
đưa lên DakLak Buôn Ma Thuột
trồng cà phê Arabica Robusta netchi
khai thác toàn miền Bắc
mỏ than mỏ chì mỏ kẽm
mỏ vàng ở Bồng Miêu Quảng Nam
kèm mỏ than Nông Sơn ở An Hòa
Trung Phước gần thánh địa Mỹ Sơn
cũng tội cho dân Nam
phía trên đầu thì thực dân bợp tai
phía dưới thì đá đít
phía lưng trần thì lấy dây cặc bò quất
còn ba tong thì uýnh lung tung
dẫn dân An Nam gốc Thái Tạng
chạy việt dã trên 90 năm
mới mở mặt mở mày cùng thế giới
vượt qua các dân tộc Mèo Miêu Bàn Di
vùng Đại Lý Vân Nam
biến An  Nam thành 1 trong
3 xứ Đông Dương
phồn thịnh vào bậc 1 Đông Nam Á
là hòn ngọc viễn đông
Sau 54 Pháp đi Mỹ đến
mở rộng chiến tranh ý thức hệ
mục đích của 2 phe là bán súng
phe Nga Tàu cũng được chia phần
bán xong vũ khí thặng dư
đệ nhất và đệ nhị Mỹ thăng
giao toàn bộ Đông Dương cho Nga
43 năm đất nước thụt lùi
như thủa Phiên Ngung
trở lại làm người Dao & người Giao Chỉ
còn tệ hại hơn cái thời nhà Nguyên
Thiết Mộc Nhĩ cai trị
dân Việt Mường khổ gần non thê kỷ
--
xưa chả cầu đường chỉ đò ngang
mỗi ngày biết bao chuyến đò sang
bây giờ bắc thêm cây cầu sắt
đi qua vòng lại quá dễ dàng
cô gái chở đò nay 7 nghiệp
ở o đành phải kiếm ra chồng
đò ngang được chuyển qua đò dọc
suốt đời chạy miết ở ven sông


1 CÕI ĐI DÌA

blank

Trần Danh Án gửi nắm xương tàn
bên bờ sông Tùng Hoa chuyển dòng vào
Hắc Long Giang
Phạm Hồng Thái gửi nắm xương tàn
nơi đồi Hoàng Hoa Cương
xương cốt Lê Chiêu Thống vùi tạm
ở Kim Lăng
cùng bà phi Nguyễn Thị Kim
Thúy Kiều Thúy Vân còn 1 mối tình
vắt vai vơi chàng Kim
Nguyễn Du cũng còn 1 chốn mộ phần
nơi Tiên Điền Hà Tịnh Nghi Xuân
cùng là đồng tộc anh em
vua Hàm Nghi - Duy Tân
an nghỉ nơi đảo Reunion
vua Đồng Khánh Khải Định
có lăng có miếu đàng hoàng
đời chưa biết đâu mà lường
Phan Tây Hồ thì lang thang bên Pháp
còn Việt Điểu Phan Sào Nam
thì bị quản thúc
mãn đời thành ông già Bến Ngự
"gần trại giam Thừa Phủ"
cùng sinh vào cuối thế kỷ 19
kẻ đã ra đi kẻ trả nợ đời
kẻ quốc ngoại và người quốc nội
gần kết cục mới hiểu ra rằng
đời là bể khổ
o cần xem bói "tam thế diễm cầm"
nhưng đôi khi cũng tin tại số
mới đó mà chừ gần 8 bó
đếm từng giờ từng ngày
từng phút từng giây?
hỏi thầm trong đầu?
bao giơ thì ta đi đây?
-
tiền là cần
người lương thiện làm đủ khả năng
để kiếm nó
để tiêu dùng
o lên sòng bạc
chỉ có thua
o bao giờ được
tiền do tham nhũng
thoát ung dung
o thoát thì tù & tử hình


Chu Vương Miện & 
M.Loan Hoa Sử

(Tác giả gởi)

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2018

Chùm " Ảnh QUÊ HƯƠNG " của PHU ĐOAN








CONG CHINH, NGUYEN
CÔNG CHINH , NGUYỄN
[ Phan Trước Viên ]


Chu Vương Miện
-
“lòng ngăn cách không bởi 1 dòng sông
Mà bởi những con tàu xa xa ngoài nam hải “
Thơ Phan Trước Viên

50 năm vở bi hài diễn đi diễn lại
Vẫn đào kép hề toàn cũ tân trang
Cũng mào đầu  thủ vĩ có lớp có lang
Có sáo oán trống kèn nhị và đàn nguyệt
Có đào thương đào lẳng cùng kép độc
Ôi thì đủ thứ tỏng họp tân cổ giao duyên
Son phấn bôi đi mặt trắng đời thường
Mặt nhờn nhợt chỉ còn cái xác
1 trăm năm y như phường đổ bác
Vàng quý kim tiền mặt kẻ thắng mang đi
Để lại nơi đây toàn là rác den xì
Còn bô xít hoàn toàn dông mất
Bom đạn của người còn ta lăn ra chết ?

50 năm bạn nằm ngơi trong đất
Giang hồ tứ chiếng ta vẫn còn đây ?
1 nén nhang cho kẻ

Đã nằm xuống quê hương này ?
BEN NAY HAY BEN KIA
BÊN NÀY HAY BÊN KIA
cvm
-
nhà thơ vẫn  là nhà thơ
o phải là cai tù
nhà văn vẫn là nhà văn
o phải con chó
đường đi khó
nhưng cứ đi là được
đường đi dễ
o đi vẫn ở yên 1 chỗ


BANG HUU

BẰNG HỮU
chu vương miện
-

lòng ngăn cách không bởi 1 dòng sông
mà bởi xa xa những con tàu
ngoài Nam Hải [ thơ Phan Trước Viên ]
-
trước năm 1975 thì đúng là y như vậy
nhưng đến giờ thì đã đổi thay
hết kẻ thù từ Tàu Nhật đến Tây
kẻ thù mới láng giềng Hoa Lục
sông liền sông nuí liền giải
giống y mắm tôm bánh đúc
từ Phong Kiến tuy 2 vẫn liền làm 1
bắt chước y khuôn an phận chư hầu
cả thế kỷ 20
ăn cứt gà bôi mặt đá nhau
giờ sáng mắt đất đai
biển đảo thu nhỏ lại
tình hưũ nghị anh em
4 chữ vàng lưõng lợi
chả là vua ma ngồi mãi muôn năm ?
tuy là độc ruột tự do
nhưng miệng lại câm
còn viết lách giớng chim tu hú
dân vẫn lâ72m than
cả 100 năm vẫn khổ
đất nưóc ruộng vườn tan hoang
dân bỏ nơi chôn rau cắt rốn mà đi
cả đàn cả lũ
lòng ngăn cách không còn ở cây cầu
mà là dương trần địa phủ
Tây Tàu Nhật cũng vẫn y nhau
chẳng qua là bình mơi rưọu cũ



CON CHIM GAY
CON CHIM GÁY
mlhs
-

chết vì gáy
con chó kêu
chết vì kêu
o kêu

chết vì o kêu ?
CO NHAN
CỔ NHÂN
M.loa hoa sử
-
Cũng chỉ là ngừơi
Chẳng qua duyên hỏng lỡ cười với nhau
Trầu này dị ứng với cau
Còn duyên còn nợ kiếp sau lại tìm ?


CHO CHET
CHÓ CHẾT
mlhs
-
chết luôn
cáo chết còn nhớ cố hương
quay đầu về núi
bọn o đầu óc
chết là hết trọi
chết là hết tội
khỏi lội xuống sông

lên rừng ?

Chân Dung Nhà Thơ PHAN HỤNG THẠCH

CON DUONG AO LUA
CON ĐƯỜNG ÁO LỤA
Phan Phụng Thạch
-

ta trở lại con đường xưa áo lụa
hàng cây cao đứng đợi các em về
các em không về cây buồn lá úa
ta cũng buồn đi giữa nắng lê thê

từ bờ bên ni nhìn qua thành nội
phượng đã tàn rụng xuống buổi đầu thu
làm sao quên những ngày qua bóng tối
lửa kinh thành ngùn ngụt khói âm u

những chuyến đò ngang qua về Thừa Phủ
còn chở tình bên nớ tới bên tê ?
ta mỗi bước càng thêm dài nỗi nhớ
những chiều mưa sớm nắng cac em về

ta trở lại giữa sân trường Đồng Khánh
lòng hoang vu như cỏ dại quanh tường
ơi ! những nấm mồ hương tàn vắng lạnh

có lời gì muốn nhắn với quê hương ?
CHUC THU CHO NGUOI TINH
CHÚC THƯ CHO NGƯỜI TÌNH

Phan Phụng Thạch
-
ta từ đó chút lửa tình cũng tắt
lòng hoang vu đi giữa những tro tàn
em đã xa như cuộc tình đã mất
còn bao giờ ta thấy lại dung nhan

cũng từ đó hồn ta xanh cỏ mọc
và mù sương trong trí nhớ bốc cao
em có về với buồn rưng mắt khóc
nếu một ngày ta chết giữa mòn hao ?

em có về vuốt dùm ta đôi mắt
[ hỡi bàn tay yêu dấu thủa hiền ngoan ]
em sẽ thấy còn nguyên trên khuôn mặt
những ưu phiền và giọt lệ chưa tan


CHIEU CUOI NAM UONG RUOU
CHIỀU CUỐI NĂM UỐNG RƯỢU
Phan Phụng Thạch
-
chiều cuối năm uống rượu
uống hoài không thấy say
từng chén sầu diệu vợi
từng chén sầu chua cay

em xưa giờ đã mất
đã tay bồng tay mang
sao ta còn hiu hắt
với nỗi buồn không tan

tình xưa như men rượu
càng nhớ càng thêm nồng
từng chén sầu diệu vợi
làm đời ta hư không

chiều cuối năm uống rượu
uống hoài không thấy say
em mơ hồ sương khói
lòng ta buồn ai hay ?


YẾN - OANH 1 - 2 -/ Thơ Lê Kim Thượng


          
          Nhà thơ Lê Kim Thượng


YẾN - OANH    1 - 2 

1.
Tặng em một đóa hoa tươi
Ép vào trang vở, nhớ người mai sau
Tặng em con sóng bạc đầu
Ngàn năm ru mãi một câu thề nguyền
Vườn yêu rộn tiếng chim chuyền
Yến - Oanh, chim Sáo, chim Quyên sum vầy
Vòng tay đan chặt vòng tay
Mùi tình mê muội, đắm say hoang đường
Tuổi xuân khoe sắc, tỏa hương
Hương tình trinh nữ vấn vương nồng nàn
Yêu người, yêu lắm dung nhan
Thướt tha dáng liễu, cao sang trang đài
Tóc huyền óng ả buông dài
Nửa ôm ngực nhỏ, nửa cài vai êm
Nắng rơi trên mắt môi mềm
Ngọt tan hoa nắng trên rèm mi cong
Màu sen đỏ thắm môi hồng
Đôi con mắt liếc, mênh mông xuân thì
Nụ hôn khép lại mắt mi
Trăm con chim mộng bay đi về trời
Tiếng yêu ngưng đọng không lời
Lưng nghiêng áo mỏng, buông lơi vai trần
Vòng tay ôm riết châu thân
Mong manh sương khói, xa gần... Phù Dung
Tình trao không chút ngại ngùng
Đã yêu, yêu tới tận cùng... hoan ca...

VĂN TẾ HỒN MA GIẶC PHƯƠNG BẮC - Lang Trương


    
          Tác giả Lang Trương

VĂN TẾ HỒN MA GIẶC PHƯƠNG BẮC

Hỡi ơi !
Mưa phủ kín trời
Mây giăng ngập lối
Bản quán mịt mờ
Cố hương diệu vợi.
Thảm thiết quá, luân hồi trọn kiếp, phận cam đành sanh bắc tử nam
Não nùng thay, nhân quả mãn đời, số đã định sống mờ chết tối.
Hồn vơ vất bờ hoang bụi vắng, lập lòe đốm lửa ma trơi
Tiếng nỉ non bóng xế canh tàn, ai oán cung đàn quỷ đói.
" Sách trời định đất nào vua nấy ", quỷ tha hương gục mặt cúi đầu
Cương thổ phân bắc đó nam đây, ma viễn xứ còng lưng khụy gối.
Tuyên ngôn đành rành
Hịch truyền vang dội :
" Đánh cho để tóc dài
Đánh cho để răng đen
Đánh cho chúng phiến giáp bất hoàn,
Đánh cho chúng chinh luân bất phản
Đánh để sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ !"
Địa lôi nổ chuyển rung trời đất Bắc, xương tan thịt nát, máu Mãn Thanh lênh láng ruộng đồng
Hỏa hổ soi sáng rực núi sông Nam, mặt cháy da sôi, xác Rợ Hán mỡ màng cây cối.
" Gươm Đại Việt mài khuyết mòn đá núi", xông lên chém phứa, đếch thèm xem cổ giặc cứng hay mềm
"Voi An Nam uống cạn ráo nước sông", xốc tới đạp bừa, chớ cần biết đầu thù hôi hay thối.
Thảm thiết thay !
Nào những kẻ cậy tài thao lược, phải tay hào kiệt, mảnh nhung y chôn sấp liệm càng
Nào những người cậy trí kinh luân, gặp đấng hùng anh, đồ kim giáp xô nghiêng bó vội.
Cũng có kẻ tâm hùng chí tráng, không quen thủy thổ, đành bỏ mình dưới nắng lửa chang chang
Cũng có người vai rộng sức dài, chẳng thuộc địa dư, cam quăng xác dưới ao đầm lầy lội.
Cũng có kẻ mưu cầu danh lợi, lợi danh chưa tới số, phách đã tan bàng bạc áng mây bay
Cũng có người mộng rắp khanh hầu, khanh hầu chẳng đến tay, hồn đã rã hiu hiu làn gió thổi.
Kìa Chi Lăng Liễu Thăng cụt ngọn, đầu lăn lông lốc, nghĩa phu thê đứt gánh hẹn thề
Nọ Đống Đa Nghi Đống lìa trần, cổ thắt lửng lơ, đạo thần tử nghẹn lời trăng trối.
Như Nguyệt Bạch Đằng "sấm rền chớp giật", giáo gươm tua tủa, Hoằng Tháo Toa Đô về Địa Phủ dâng công
Xương Giang Bình Than "trúc chẻ tro bay", tên đạn bời bời, Lý Khánh Lương Minh xuống Âm Ty lãnh tội.
Nào những kẻ dân phu lao khổ, đói cơm lạt muối, chốn Cửu Tuyền còn thân gánh mình gồng
Nào những người nô dịch nặng nề, đồn nặng roi đau, nơi Chín Suối còn vai mang đầu đội.
Chết lăn lóc rừng hoang bể thẳm, phiêu dạt dật dờ mặc gió táp sương sa
Chết mỏi mòn núi hiểm sông thiêng, nổi trôi vất vưởng mặc mưa dầm nắng gội.
Kẻ lạc bước sơn cùng thủy tận, miệng hùm nọc rắn, bồng bế nhau Âm Cảnh dự phần
Kẻ sa chân vực thẳm ao sâu, nanh khái ngà voi, dắt díu chúng Diêm Đài phó hội.
Đi đường thủy, Hà Bá đưa đường
Đi đường bộ, Tử Thần dẫn lối.
Nghe tiếng trống lân lúc dập dồn lúc rộn rã, ngỡ tiếng trống công đồn mà tán đởm kinh tâm
Trông bóng trăng thu khi vằng vặc khi mập mờ, tưởng chiến thuyền nã đạn mà nát gan vỡ phổi.
Cốt nhục nào chẳng xót, thịt xương kia chất đống thành gò
Huyết lệ nào không cay, nước mắt đó tuôn tràn thành suối.
Thảm thiết bấy mẹ già cha yếu, canh thâu tựa cửa, ngóng tin con ruột héo gan mòn
Thê lương thay vợ dại con thơ, đêm vắng trở mình, trông bóng bố đầu bù tóc rối.
Hồi cố quốc lối xưa thăm thẳm, thảm trạng nước nhà tin tức không thông
Ngóng cố hương nẻo cũ mịt mờ, hiện tình quê quán đường truyền khó nối.
Tổ quốc các ngươi nay :
Hạng nô tài hèn hạ lại tiếm ngôi cửu ngũ, nghe cái tên thánh tởm thần kinh
Giống ca xướng vô loài lại ngồi ghế mẫu nghi, trông bản mặt ma hờn quỷ chối.
Múa lưỡi rêu rao thánh hiền chật đất, nào Trình nào Khổng, học tiền nhân trên lọc dưới lừa
Ngoác mồm lếu láo chánh đạo ngút trời, nào Lão nào Trang, dạy hậu thế trong gian ngoài dối.
Mặt nung núc như loài heo nọc, còng lưng dân một nắng hai sương
Mình lặc lè tựa lũ lợn sề, nguy mệnh nước ba chìm bảy nổi.
Tàn độc hơn cả loài quỷ dữ, Thiên An Môn xích nghiến lạnh lùng
Dã man hơn cả lũ ác ma, chùa Tây Tạng lửa thiêu nóng hổi.
Dẫu tu tròn chín kiếp cũng khó giải nghiệp căn
Dẫu giết sạch ba đời cũng khôn trừ tội lỗi.
Thương chúng ngươi kẻ trung người dũng, sa trường bỏ mạng, mà tông miếu từ đường chúng san phẳng, muôn nỗi xót xa
Xót chúng ngươi kẻ hiếu người hiền, chiến địa phơi thây, mà mồ mả tôn linh chúng quật nhào, vạn điều nhức nhối.
Việc lửa hương ai kẻ kẻ lo toan
Việc tế tự ai người đắp đổi ?
Nay:
Đạo sĩ ta ra lời hiệu triệu, Mãn Hán các ngươi sau trước sắp hàng
Lang Truong này phát lệnh xuất quân, Mông Khựa các ngươi dưới trên lập đội.
Kéo rốc về phương Bắc, vặn cổ thằng Bình cho dân an quốc thái, tôi chúa đồng lòng như thác đổ triều dâng
Tiến thẳng đến Trung Nguyên, lôi họng con Bành cho mỹ tục thuần phong, tướng sĩ đồng tâm tựa sóng gầm bão nổi.
Dặn con cháu chớ lầm đường lạc lối, hãy trông gương tổ phụ, chớ mê muội hung hăng mà mạng uổng thân vong
Nhắn hữu bằng cố mở trí khai tâm, hãy soi bóng ông cha, chớ ngu dốt hống hách mà đầu lìa máu xối.
Khai đạo nghĩa sống thù chết bạn, soạn lời văn giúp chuyển dạ ăn năn
Mở lòng nhân sinh dữ tử hiền, thảo bài tế giúp hồi tâm sám hối.
Cam lộ một bầu
Phóng tay cứu rỗi.
Thương thay !

Lang Trương
Trung Thu năm Bính Thân 2016. Tuyên hạ

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

NGẪM CHIỀU - BÀI THƠ ĐỘC ĐÁO CỦA BÙI CỬU TRƯỜNG / Đặng Xuân Xuyến


   

    NGẪM CHIỀU - 
    BÀI THƠ ĐỘC ĐÁO CỦA BÙI CỬU TRƯỜNG

    Ngẫm Chiều là bài thơ của nhà thơ, bác sĩ Bùi Cửu Trường, được sáng tác vào ngày 02 tháng 03 năm 2018 nhưng mãi tận chiều qua, 16 tháng 06 năm 2018 tôi mới có cơ duyên được đọc Ngẫm Chiều trên trang facebook của bà.
Ngay từ những câu đầu của khổ đầu bài thơ, Ngẫm Chiều đã gây ấn tượng đặc biệt với người đọc qua những chấm phá khá độc đáo:

“tơ nhện thả mành
nà nuột
mưa rớt giọt
lộp độp hè cánh đỏ phượng rơi.”

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

CHẬP CHỜN GỐI CHĂN - Thơ Trần Mai Ngân


     
                        Nhà thơ Trần Mai Ngân 

  CHẬP CHỜN GỐI CHĂN

  Chập chờn gối, chập chờn chăn
  Chập chờn giấc mộng băn khoăn một đời
  Chập chờn phai nhạt rã rời
  Mỏi mòn quang gánh bao giờ trả xong...

  Chập chờn sương khói dòng sông
  Ta về buông nhẹ thong dong hẹn hò
  Chập chờn duyên hoá chuyến đò
  Đưa qua bờ lạ lạc rời nẻo mê

  Chập chờn ta ở hay về
  Nương theo Bỉ Ngạn lời thề vàng phai
  Chập chờn ta mãi là ai
  Để vùi quên lãng ngày mai không còn...

  Chập chờn ôm lấy héo hon
  Trắng canh gầy guộc lối mòn vọng âm
  Chập chờn khóc với trăm năm
  Kiếp này thôi những cầm bằng là không

  Tiếng chuông, tiếng mõ não nùng
  Lời riêng lạc lối, lời chung nghẹn ngào!

                                 Trần Mai Ngân
                                    18-6-2018

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2018

THU HẾT HÁT CHO NGƯỜI (MÀ HÁT CHO MÌNH) -VỀ VŨ ĐỨC SAO BIỂN / Chí Thảo

Nguồn: http://www.rfavietnam.com/node/4517
(Bài trên facebook của tác giả Chí Thảo)**


    bồi bút

MUA DANH 3 VẠN, BÁN DANH 3 ĐỒNG...

"...Phải nói rằng, trong suốt lịch sử dân tộc thì chỉ có thời đại chúng ta đang sống, người Việt Nam mới có được cuộc sống ấm no, an vui đến như vậy (...). Chúng ta đã xây dựng được một nền kinh tế thị trường phát triển, ổn định, bền vững; trong đó mỗi công dân đều có quyền sống, quyền được bảo vệ phẩm giá và tính mạng.. " (Vũ Đức Sao Biển, báo Người Lao Động)*

Không thể tin được!
Đọc đi đọc lại, cứ ngỡ là bài viết của một đứa trẻ. Ngu ngơ. Khờ khạo như người mơ ngủ.
Tôi muốn nói đến một người có chút tiếng tăm. Dù cái tiếng tăm ấy được anh tạo dựng trong hoàn cảnh… “núp lùm” chẳng lấy gì vinh quang cho lắm.
Ý tôi muốn nói những bản nhạc anh viết ra từ hồi còn… trốn quân dịch trước năm 1975 khi dạy học tận vùng sâu miền tây Nam bộ. Nhiều bài nhạc của anh mang âm hưởng đờn ca tài tử vùng Bạc Liêu. Ngọt ngào, dễ đi vào lòng người nhờ mang đậm chất cải lương.
Nhưng bài nhạc khẳng định đẳng cấp âm nhạc của anh, theo tôi chính là bài “Thu hát cho người”. Rất hay. Cả về ca từ lẫn giai điệu.

TÔI, NGƯỜI DÂN, XIN HỎI -Thơ Thái Bá Tân

 
       Thái Bá Tân5
                       Tác giả Thái Bá Tân

TÔI, NGƯỜI DÂN, XIN HỎI

Tôi, người dân xin hỏi,
Nhà nước quản thế nào
Mà để chung nó cướp
Và phá của đồng bào
Đến nghìn nghìn, tỉ tỉ,
Tỉ tỉ và nghìn nghìn.
Dự án khủng đắp chiếu,
Lines rồi Vinashin.
Đổ xuống sống, xuống biển,
Nhìn đây, cả núi tiền.
Hơn mười hai nghìn tỉ
Thằng gang thép Thái Nguyên.
Thằng Ngân Hàng Xây Dựng –
Chìn nghìn tỉ, thật kinh.
Ba nghìn ba trăm tỉ
Là thằng Trịnh Xuân Thanh.
Vinalines tổng cộng,
Đốt hết năm mươi nghìn.
Còn tám mươi nghìn tỉ
Là thằng Vinashin.
Đến một đứa con nít,
Huyền Như, chức trưởng phòng,
Mà dễ dàng đút túi
Những bốn nghìn tỉ đồng…
Nhiều lắm, ôi nhiều lắm.
Danh sách còn rất dài
Những khoản chi bạt mạng,
Xây trụ sở, tượng đài.
Mỗi đồng dân đóng thuế –
Giọt mồ hôi nhọc nhằn.
Nhà nước lãng phí thế
Là có tội với dân.
Tỉnh lại, mau tỉnh lại.
Hãy diệt bọn quan tham.
Xét mình không làm được
Thì để người khác làm.

CÓ NHỮNG CUỘC TÌNH - Thơ Đoàn Giang Đông


        
          Tác giả Đoàn Giang Đông


CÓ NHỮNG CUỘC TÌNH

Truyền thuyết xa xưa kể lại rằng :
Nơi đây đồi núi cảnh sơ hoang
Cồng chiêng bộ tộc cùng sinh sống
Lãnh địa từng nơi rất rõ ràng

Ào ào ngọn thác DAMBRY
Đổ xuống tận sâu tựa âm ty
Nước mắt của người em thiếu nữ
Khóc vì thương quá mối tình si !!!

Đến đây khe núi LANGBIANG.
Trưa Hạ lưa thưa nắng nhạt vàng
Nhớ lại cuộc tình đầy nước mắt
Của đôi bạn trẻ vỡ Tình tan

Có lẽ nơi đây bao gái trai.
Hẹn hò nhau đến ở nơi này
Rừng sâu khe suối hoang thanh vắng
THUNG LŨNG TÌNH YÊU mãi đến nay.....

Chuyện tình xưa ấy còn lưu lại
Vọng mãi thời gian với núi rừng
Nhắc nhở người đời nên giữ lấy
Tình Yêu ngăn cấm. Hãy xin Đừng...

          Đà Lạt - Lâm Đồng, 6/2018
                  Đoàn Giang Đông