K H
O Ả N G C Á C H
Truyện Ngắn
M A N G
V I Ê N L O N G
Theo thông báo của người tổ trường,
chiều nay Khâm phải trực gác thêm đến 10 giờ đêm-như vậy ngày nay anh sẽ trực 2
ca. Ca tiếp theo, 10 giờ đến 6 giờ sáng Khâm sẽ bàn giao lại cho Thiện.
Khâm lấy chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ
của người anh rễ cho hôm đầu hè, khi anh
có ý định sẽ đến xin làm vệ sĩ cho công ty Bảo Viêt-gọi cho bà chủ quán cơm
cuối hẽm để lấy thêm họp cơm mà trưa nay anh đã báo là không ăn buổi chiều.
Khâm rời chiếc ghế đá đặt một góc sân trước công ty Đại Thành, đi qua lại trước
cổng chính-theo dõi nhân viên của công ty đang lần lượt rời chỗ làm lấy xe trở
về nhà. Đây là công ty thứ ba Khâm dược điều động đến làm vệ sĩ canh gác trong
vòng chưa được một tháng. Tuần đầu tiên, Khâm được phân đến S-Phone. Rồi chuyễn đến xí nghiệp lắp ráp xe máy Hòa
Hưng. Khâm vừa được đưa đến công ty xuất
nhập khẩu Đại Thành năm hôm nay. Ngày
thứ ba, Khâm phải trực 3 ca-nghĩa là từ 6 giờ sáng hôm nay đến 6 giờ sáng hôm
sau- khoảng 2 giờ sáng, anh cảm thấy hơi thở yếu hẳn, cảm giác mỏi mệt tăng lên
dần. Khâm kéo chiếc ghế dựạ đặt giữa sân, ngã đầu lên thành sau-khép mắt lại.
Ánh sáng của mấy ngọn đèn neon từ trên bảng hiệu làm anh hơi choáng-Khâm lim
dim và ngủ quên một lúc. Đúng lúc ấy, ông chủ Đại Thành từ lầu ba nhìn xuống
sân, thấy Khâm đang ngồi bất động, đầu ngã hẳn lên thành ghế. Ông tức tốc ghi
hình Khâm từ chiếc camẻra đật phía truớc…
Sáng ra, ông cho gọi Khâm vào văn
phòng-giọng phẩn nộ: “ Cậu trả lời cho tôi biết, tôi thuê cậu đến đây để làm
gì? “-
-
Thưa
ông giám đốc. để bảo vệ người và tài sản của công ty-Khâm trả lời rành rọt như
một thí sinh bị phỏng vấn.
-
Bảo về
à ?-Ông cười gằn, rồi hét to- ai ngủ cho cậu mà bảo vệ?
Ông chìa 2 tấm ảnh chụp Khâm đang
ngồi ngã đầu ngủ trên thành ghế.
Khâm bàng hoàng : “ Thưa ông giám đốc, tôi có lim dim một chút
thôi!”.
-
Thôi,
câu đi làm việc đi-Ông đứng dậy, bước ra khỏi chiếc ghế bành-tôi sẽ chuyễn 2
tấm ảnh này cho chủ của cậu…
Khâm
bước vội ra khỏi phòng, anh biết hình phạt sẽ dành cho người vệ sĩ lơ đãng hay
ngủ gục bị bắt quả tang rồi: Lần đầu
tiên, bị trừ nửa ngày lương. Lần thứ 2 bị trừ cả ngày luơng. Và lần thứ ba, sẽ
bị đuổi cổ khỏi công ty.
Lần đẩu tiên được phân công đến bảo
vệ ở S-Phone, ngay đêm thứ 2 anh cũng có
một kỷ niệm đáng nhớ ( hay đáng sợ) khi đã quá khuya, hai tên du đãng dừng xe
lại trước mặt Khâm-sừng sộ : “ Có tiền dưa vài trăm mày? “- “ Tôi mới nhân
việc, chưa có lương mà-các cậu thông cảm!”- “ Ai thông cảm cho tao?”-thằng ngồi
sau trườn tới hăm dọa. Lẽ ra, Khâm có thể từ chối, chạy xa hiện trường-gọi điện
báo về tổ trực nhờ can thiệp-nhưng Khâm lặng lẽ vét hết tiền lẽ còn lại trong
túi quần, tất cả được mấy chục ngàn-đưa cho tên ngồi trước: “ Tiền ăn sáng, ăn
trưa ngày mai của tôi-mấy cậu cút đi-nếu sanh sự, tôi báo lưc luợng hổ trợ ngay
bây giờ!”. Quơ được nắm tiền lẻ nhét vội vào túi áo khoát-tên cầm lái rú xe
chạy biến như một con thú bị trúng tên-tiếng cười hét của chúng vang dội một
góc phố đang mơ ngủ…Thật ra, theo quy định-trường hợp cướp
có vũ trang hay đông người, vệ sĩ có thể dùng điện thoại thông báo khẩn
cấp cho chủ, và cho tổ ứng trực tại công ty nhờ tiếp ứng, nhưng với hai tên bụi
đời du đãng này-Khâm nghĩ, làm vậy chỉ thêm phiền phức về sau khi anh chỉ xin
làm thêm hai tháng hè, rồi sẽ trở lại cuộc sống sinh viên…
Trước khi quyết dịnh nộp đơn đến
xin làm vệ sĩ cho Bảo Việt trong hơn 2 tháng được nghỉ hè, Khâm đã về thăm quê.
Lần nào trở về trong căn nhà quạnh hiu trên dái đất cuối xóm ấy-Khâm cũng không
tìm thấy có niềm tin vui nào khỏa lấp được nỗi cô đơn, và nghèo khó của cha mẹ
anh. Sau chiến tranh, cha anh là một thương binh bị mất một chân trái được
chuyễn về an dưỡng ở trung tâm điều dưỡng thuơng bệnh binh tỉnh. Vài tháng sau,
người con gái thương binh bị cụt một cánh tay cũng được chuyễn về điều trị ở
đây. Hai con người thương tật, hai tâm hồn đơn lẻ-hai cuộc sống đang tách rời
xa dần quá khứ một thởi tuổi trẻ nồng khét mùi bôm đạn đang ngơ ngác trước mọi đổi thay lạ lẫm-đã tìm
tới nhau ,cùng nhau nương tựa, đùm bọc, sẻ chia trong những tháng năm lặng lẽ
còn lại như hai cánh chim sa cơ trốn bão. Hai năm sau, cả hai đã được xuất
viện, trở về quê, dựng tạm ngôi nhà cuối xóm- kết nghĩa vợ chồng cũng trong thầm
lặng. Chị của Khâm đã được sinh ra trong thòi điểm vô cùng gian nan của xóm
làng vừa mới dược tái lập, đời sống ngổn ngang bao nỗi lo toan, và đồng lương
thương binh ít ỏi với xấp tem phiếu lương thực, nhu yếu phẫm ân hụê dẻ xẻn mà
không đủ đắp đỗi qua ngày. Người chị xấu số ấy đã mất khi vừa dược ba tuổi chỉ vì bệnh sốt xuất huyết. Bẵng đi mấy năm,
khi đôi vợ chồng thương tật ấy tưởng không thể có thêm đứa con nghĩa tình nào để an ủi tuổi già, thì Khâm đã
được sinh ra như một ân huệ ….
Khâm đang học năm thứ 2 đại học
sư phạm Anh văn-như mùa hè trước, anh trở lại thành phố để tìm việc làm, kiếm
thêm thu nhập chi phí cho năm học mới sau vài ngày trở về thăm quê vội vàng. Ở
chốn ấy, suốt ngày Khâm không thể tìm
được việc gì làm thêm để có vài chục ngàn đồng ngoài phụ cuốc đất, dọn vườn, hay làm tiểu công cho vài gia đình
quanh làng có yêu cầu. Xin vào làm vệ sĩ, nếu chịu khó một ngày ứng trực 2 ca (
tính từ 6 giờ sáng đến 10 giờ đêm) Khâm cũng được lãnh lương hai triệu bốn trăn
ngàn đồng. Có hôm, vì yêu cầu của công ty-anh phải trực gác suối 3 ca liền, dủ
rất mệt mỏi, và căng thẳng-nhưng Khâm cũng không dám kêu ca gì. Anh tự nhủ, hãy
gắng làm thêm-vì dịp may để kiếm tiền không nhiều. Về công ty Đại Thành, làm
quen dần với mọi sinh hoạt của công ty-nhất là sinh hoạt của gia đình ông giám
đốc- Khâm cảm thấy đã giảm bớt căng thẳng - dễ chịu đôi chút: 5 giờ sáng, ông
bà Đại Thành và cô con gái đi tắm biển. Cậu con trai lớn thường đi riêng với cô
bồ không có giờ nhất định. Khâm nhận ra, dường như cứ mỗi tuần, cậu ta lại chở
theo một cô gái khác? Cô nào cũng xinh đẹp, áo quần modêrn hết cỡ. Không biết
họ làm nghề gì- là gì của nhau, nhưng chắc chắn không phải là vợ chồng. Thủnh
thoảng, Khâm được nghe ông Đại Thành trò chuyện với bạn bè-cậu con trai đã tốt
nghiệp đại học ngành thủy sản-nhưng chỉ chuyên săn bắt những “nàng tiên cá” ở các bãi tắm biển mà thôi. Còn cô
con gái-đang học lớp 12, rất giõi Anh văn và vi tính, gõ bàn phím rào rào mà
không cần nhìn. Ông khoe, dự định sẽ cho cô ta đi du học sau khi tốt nghiệp tú
tài. Vợ chồng ông ở tầng 3, cô con gái và người giúp việc ở tầng 4, cậu con trai ở tầng 5 và sân thượng với đầy đủ
sân dancing, bồn tắm, phòng nghe nhạc…Ông còn cho biết, chỉ trang thiết bị cho
phòng dancing của cậu con trai thôi, cũng đã tới bốn trăm triệu đồng. Toàn bộ
cửa ra vào chính của ngôi nhà đều được điều khiển bằng remote từ xa. Vợ chồng
ông giữ một chiếc, và cậu con trai đi về
bất thường cũng giữ một chiếc. Hằng ngày Khâm ngồi đó-trên chiếc ghế đá đặt ở
góc cổng ra vào công ty-dõi mắt quan sát mà tuyệt nhiên không được làm chuyện
gì khác, dù là đọc báo…
Sau sáu giờ chiều, sân công ty
vắng hoe. Các cánh cửa đều đã được đóng kỹ.
Khâm kéo chiếc ghế
ra giữa sân, vừa để cho thoáng mát, vừa có tầm quan sát bao quát hơn- ngồi nhìn
ra đường. Người và xe. Đèn mầu. Âm thanh rộn ràng, hối hả. Và khói bụi bốc mù…Cái
quang cảnh không có gì thích thú ấy vẫn cứ đập vào đôi mắt Khâm mỗi ngày đã trở
nên trơ trẻn, vô hồn. Anh nhìn mà không chú ý đến điều gì. Khâm nhớ đến quê-nơi ấy, dường như đất trời luôn đổi mới, tuơi mát, và quyễn rũ anh-nhiều lúc Khâm đã ngồi cả buổi
chiều trước ngõ nhìn mông ra cánh đồng, dãy núi, chim én, bầu tròi mà lòng vô
cùng hạnh phúc, an nhiên. Khâm thường
ngồi nghĩ bâng quơ mỗi khi còn lại một mình như thế ( nhất là trong đêm)- dĩ
vãng chảy qua trí nhớ anh như dòng suối róc rách, âm ỉ, xói mòn tưởng như không bao giờ dứt.
Khâm thường nhớ đến cái chân cụt
của cha , cánh tay áo đong đưa của mẹ-ngậm
ngùi nghĩ rằng-người có đầy đủ đôi chân đôi tay còn không đứng vững nỗi giữa
cuộc đời sóng gió xô dạt; không cầm giữ chắc được hạnh phúc của mình- huống hồ
cha mẹ anh ? Họ sẽ phải sống lăng lẽ ,
cam chịu cho đến hết cuộc đời ư ? Hình ảnh ghi lại sâu đậm trong trí nhớ tuổi thơ anh về cha mẹ mình, chính là sự mất
mát bàn chân của cha, và cánh tay của
mẹ. Măc cảm yếu kém lạc lõng của tuổi thơ tưởng sẽ mờ dần đi, nhưng-nó vẫn âm
thầm lớn lên trong anh-cho đến lúc này. Dường như , mỗi ngày càng đậm nét, càng
hằn sâu-đôi lúc khiến Khâm bàng hoàng không giữ được những giọt nước mắt. Cả
cha và mẹ anh cũng đều nói với anh câu này từ khi nhìn được trong mắt con nỗi
buồn thầm kín: “ Con ơi! Đừng buồn! Con
hãy nghĩ rằng, có biết bao người trẻ như cha mẹ đã chết vùi thây mất xác giữa rừng
sâu, nhiều lắm-trong những tháng năm khiếp đãm ấy con ạ! Cha mẹ được trở về là
còn có nhiều diếm phúc hơn bao người …”.
Cái “ diễm phúc” mà cha mẹ anh luôn muốn anh dược chia sẻ, sao mà chua xót-đắng
cay?
Nhìn thoáng lên mặt đồng hồ-kim chỉ
giờ đã vượt quá số 12-nghĩa là còn đến hơn năm giờ nữa trời mới sáng, anh mới
giao ca trực, tìm đến góc quán café quen thuộc hằng ngày để níu kéo sự tỉnh táo.
Đêm vắng lặng. Đường phố ngủ say. Thinh thoảng, từ lòng phố rộng thênh lạnh lẽo
vang dội tiếng rú ga của các tay xe đi
chơi khuya về muộn như những tiếng
thét buồn thãm lạc lỏng trong cơn mộng
dữ.
Từ xa, bóng hai gã thanh niên ôm
choàng nhau đi lững thững tiến lại gần chỗ Khâm. Nghe giọng nói lạ, nhìn cử chỉ
ẽo lã tình tứ-Khâm biết ngay là hai gã beđê đang lang thang tìm kiếm tình nhân.
Cả hai gã đều dừng lại-nhe răng trắng hếu-cười: “ Ôi! Anh đẹp trai quá! Anh vệ
sĩ đẹp trai của em ơi! Anh cho hai em “mút” của anh một cái nhé? Em sẽ cho anh
một trăm ngàn đồng nè-lại đây với em, anh yêu! “. Khâm vội đưa tay rút thanh ma
trắc đang đeo ở thắc lung – hét lớn : “ Về ngủ đi! Rầy rày chỗ này ta cho mỗi
thằng một gậy, đừng trách! “. Hai gã bede trợn mắt, õng ẹo một lát rồi cùng dìu
nhau đi dần vào con hẽm tối- “ Anh đẹp
trai mà dữ quá ta! “.
Tiếng “ boong, boong” vang ra từ chiếc điện
thoại Nokia cũ kỹ bỏ sâu trong túi quần khiến Khâm thoáng bàng hoàng. Có lẽ
lệnh từ tổ ứng trực của công ty? Lại có chuyện gì rắc rối hay sao? . Anh mở máy
: “ Anh đang làm gì đó? “.
Khâm ngạc nhiên: “ Là ai? “
-
Là em
mà!
Khâm cố nhớ xem có người thân
quen nào chăng? Chiếc máy cũ của người anh rễ cho lại, có lẽ sim của anh đã
liên lạc với nhiều người quen? Ai lại khùng điên nhắn tin vào cái giờ quá nửa
đêm này? Hay là của kẻ gian hùng nào bày trò lừa đảo? Mà làm sao họ biết dược
số phone của mình nhỉ ngoài công ty và ông giám đốc Đại Thành?
-
Mà em
là ai ? Không nói rõ, miễn trả lời!
-
Hi hi,
anh khó tính dữ a?
-
Xin
dừng đùa dai nữa-tôi không được phép …
-
Em
nhìn thấy anh ngồi buồn một mình, muốn trò chuyện cho vui mà!
Sao
lại “ nhìn thấy anh?”-người ấy ở đâu? Không lẽ ở trên trời?
-
Em
hiện ở đâu?
-
Bên
cạnh anh thôi! Hi hi…
-
Cô là
ma sao?
Bấm
máy nhắn xong câu ấy, tự dưng Khâm cũng cảm thấy rờn rờn khi quanh anh là bóng đêm-là sự im
lặng, là bao điều bất trắc đang rình rập?
-
Hi hi,
cứ cho là vậy đi! Mà em muốn làm người bạn nhỏ của anh –OK?
-
Kết
bạn mà không hề biết mặt mũi, tên tuổi, quê quán-thì gọi là “ bạn gì” ?
-
Anh
gọi là bạn gì cũng dược, nhưng em rất mong được trò chuyện với anh mỗi đêm như
thế này…
-
Để làm
gì?
-
Không
để làm gì cả, đơn giản là em cô độc, và rất thương anh…Anh đồng ý chứ?
Khâm
rời ghế, đi vài bước quanh sân-rồi tiến ra lề phố. Đường phố vắng tênh. Anh
ngước nhìn lên bầu trời. Màn dêm dày sao.
-
Anh đi
dâu? Sao không trả lời em? Hu hu…
-
Tôi sẽ
không bao giờ trả lời cho đến khi biết tên em, em là ai?
-
Hi
hi…em là Minh Hạnh! Còn anh?
-
Tôi
không có tên! Mà Minh Hạnh nào cơ chứ?
-
Anh cứ biết
tên em vậy là được rồi. còn nếu anh không có tên, em đặt tên cho anh
nhé?
-
Tùy ý…
-
Romeo!
A, anh Romeo của em…
Hơn một tuần nay-đêm nào cũng vậy,
cứ qua 12 giờ là Khâm nhận dược tin nhắn của Minh Hạnh. Khâm vừa đi lui đi tới
quanh sân, vừa bấm máy nhắn tin cho Minh Hạnh đến hơn 2 giờ sáng nàng mới nhắn câu cuối cùng : “ Chúc anh ngày
mới an vui! Em đi ngủ đây! Yêu lắm!”.
Chiều nay Khâm đã gởi đơn xin thôi việc cho công ty-như vậy , chỉ còn
mười hôm nữa là anh sẽ trở lại cuộc sống cũ của một sinh viên . Tự dưng Khâm
cảm thấy buồn buồn vô cớ khi nghĩ đến những đêm không nhận được tin nhắn của
Minh Hạnh-cho dầu, chưa bao giờ anh biết chính xác nàng là ai, đang ở đâu?
Những đêm trò chuyện qua nhắn tin-có đêm đến gần sáng, mà Minh Hạnh không hề
phone cho Khâm lần nào. Một hôm, đã gần 3 giờ sáng, Khâm tha thiết đề nghị: “
Em gọi cho anh nhé? Hay anh sẽ gọi cho em? “.
-
Em rất
mong, nhưng không phải là lúc này!
-
Tại
sao?
-
Em
không muốn chúng ta sớm xa nhau, anh à!
-
Em nói
gì anh thật không hiểu!
-
Bởi em
không muốn cho ai biết dược tình yêu của chúng ta , Romeo ạ!
Đêm nay Khâm quyết định sẽ nói thật cho Minh Hạnh biết rằng chỉ mười hôm nữa
theo quy định của công ty sau khi nộp dơn, anh sẽ nghỉ việc- không còn làm vệ
sĩ để hằng đêm ngồi ngóng đợi tin nàng nữa! Anh muốn dược gặp nàng một lần ở
đâu đó cũng được để nói lời chia tay.
Tiếng máy bất chơt reo “ boong,
boong”- Khâm vội thò tay vào túi áo-bấm máy-đọc : “ Em xin lỗi anh! Hôm nay em nhắn tin thăm anh
sớm, rồi về ngủ ở phòng của mẹ- sáng ngày mai
em sẽ phải thu xếp ra sân bay sớm …”
-
Em sẽ
đi đâu, Minh Hạnh?
-
Vào
Saigon để chở passport sang Singapore ..
-
Em đi
du lịch sao?
-
Không!
Ba mẹ đã thu xếp cho em sang du học ngành quản trị kinh doanh bên ấy, anh yêu!
-
Vậy là
đề nghị được gặp em một lần của anh không thành rồi, phải không?
-
Không
phải vậy!
-
Nghĩa
là…
-
Chúng
ta đã gặp nhau hằng ngày rồi mà, Romeo!
-
Em nói
gì anh không hiểu nỗi, Minh Hạnh! Em còn dùa cợt với anh sao?
Im lặng . Khâm đăm đăm nhìn vào ô kính
nhỏ của chiếc máy như chờ đợi ở dó hình bóng của Minh Hạnh sẽ hiện lên với anh.
Chiếc máy Nokia vẫn im lặng.trong tay anh một cách nặng nề. Khâm bồn chồn bấm
máy: “ Tuần sau anh sẽ không còn ngồi ở
chiếc ghế này trong khoảng sân vắng lặng này nữa rôi, Minh Hạnh ạ! “.
-
Sao
anh lại bỏ đi đâu, anh yêu?
-
Anh
không bỏ đi, sẽ còn ở mãi trong cái thành phố đầy ắp kỷ niệm này- nhưng anh sẽ
tiếp tục đi học cho hết 2 năm cuối đại học…
-
Romeo
ơi! Anh hãy ngước nhìn lên tầng thứ 4-nơi có bảng hiệu đèn sáng ấy,..
Khâm ngước vội lên tầng lầu 4 của công
ty Đại Thành như một cái máy được bấm nút từ xa : Một cô gái áo chùng rộng mầu hồng đang giơ
cao tay vẫy vẫy chào anh! Minh Hạnh đó sao? Nàng chính là cô con gái cưng của ông giấm đốc Đại Thành mà sáng nào
anh cũng nhìn thấy khoát trên đôi vai trần chiếc khăn rộng bước qua khung
cửa kính công ty tiến đến chiếc xe Fiat mầu lá chuối non đang nổ máy chờ sẵn
giũa sân để đi tắm biển…
Ngay lúc đó-một đóa hoa hồng được Minh
Hạnh thả xuống ngay trước mặt Khâm .
Anh cúi xuống nhặt lấy- thẩn thờ đưa
lên môi hôn.
Khâm ngước nhìn lên…
Minh Hạnh lại vẫy tay chào Khâm lần
cuối rồi biến mất sau khung cửa kính…
Khâm bấm máy: “ Anh xin cám ơn Em! Em
yêu! “.
Tháng 7.2010
M A N G V I Ê N
L O N G

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét