Một lần về Bến-Tre
thơ Huy Uyên
Ngang sông dài những cồn cát,tàng cây
về Bến-tre mang tình ai An-thuận
dưới bóng dừa em có đợi người
Gởi lòng nổi trôi An-hóa
nước xuôi cù-lao Bão,cù-lao Minh
Ba-lai cả đời dỗ mãi Ham-luông
để Cổ-chiên ở lại từng đêm trăng mờ tỏ .
Dặn lòng em theo Trúc-giang,Mõ-cày
bao đời quê nghèo cơ cực
đàn chim cũng nghèo không cánh bay
phố quê
hàng bánh tráng thâu đêm chợ Lách .
Sông Bến-tre chia dòng mấy khúc
em che nghiêng nón với trời chiều
Cầu Mây,Vĩnh-luông nối dài kinh rạch
mái tranh nghèo nép nắng liêu xiêu .
Về Bến Tre vườn xanh um Tuyên-Linh
mưa nắng hai mùa hội-đình Phú-lễ
bao năm lưu lạc Ba-lai,Cổ-chiên
nước kênh dịu em đời quê mẹ .
Bên dòng sông Tiền cù-lao cồn Phụng
ngọt lòng vàng sắc mật ong
vườn đầy trái chín trời Giồng-trôm
chim bay đi về Vàm-hồ thẳng cánh .
(Gió quặt què cành lá xác xơ
thương anh em vẫn đợi chờ)
mai vầ cùng Bến-tre sông nước
vẫn chờ ai tình tợ ngày xưa .
Bến-tre bốn mùa chín trái
chiều em ngồi chỉa tóc bên sông
về cùng em có rượu nồng Phú-lễ
em thầm hổi anh
có thương em không ?
Huy Uyên

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét