Tha thứ
Bài viết của Hoàng Đằng
Tôi được một anh học trò cũ ghé thăm và mời ra quán
uống cà phê.
Tôi vốn dị ứng với cà phê. Uống vào, nhịp tim tăng,
mệt người và tối lại không ngủ được.
Tuy nhiên, tôi vẫn nhận lời mời thay vì, như trước đây,
tôi hay từ chối những gì mà mình không thích.
Trên facebook, có người nào đó tải lên mấy lời khuyên
cho người già, trong đó, lời khuyên sau đây, nghĩ kỹ, tôi rất tâm đắc: Người
già không nên vòi vĩnh, nhưng nếu con cháu, bạn bè …, vì tình cảm, cho mình cái
gì, mời mình cái gì, dù ít dù nhiều, cứ vui vẻ nhận; không nhận sẽ làm người
cho, người mời hụt hẫng, tìm cách xa lánh; thành ra mình lại tự cô lập mình.
Thế là tôi thuận theo người học trò ra quán cà phê,
bụng bảo dạ rằng không uống được cà phê thì uống một ly trà.
Tôi đề nghị xe máy để lại giữa sân nhà tôi. Thầy trò
thong thả tản bộ.
Tính tôi thích đi bộ lắm – đối với ai, không biết, chứ
đối với tôi, đi bộ là một môn thể dục có tác dụng điều chỉnh lại những tư thế
sai trái do cả ngày, không việc, cứ nằm rồi ngồi; đi bộ còn tập nhịp tim, hơi
thở cho đều, sức cho bền và dẻo dai.
Hình như nhờ đi bộ mỗi chiều khoảng 5 cây số, tôi leo
động Thiên Đường ở tỉnh Quảng Bình hai lần vẫn không thấy đuối: Lần nhất vào
mùa đông 2014 với cựu đồng môn Viện Hán Học nhân kỷ niệm 55 năm thành lập Viện,
tôi, cứ bị tưởng là yếu, đi vùn vụt, khiến các bạn đồng hành khen: “Hoàng Đằng còn khỏe lắm!” Lần hai vào
mùa hè 2015 với một nhóm cựu học sinh Công Lập Đông Hà nhân họ ra Đông Hà làm
từ thiện; thấy tôi bước thoăn thoăt, những học trò cũ của tôi không ngớt reo
mừng, so sánh: “Thầy còn khỏe hơn tụi
mình!”
Hai thầy trò đi sát mép phải một con đường nhựa không
rộng, không hẹp, mắt nhìn thẳng về phía trước, chuyện trò luôn miệng.
Hai cậu thanh niên cỡi hai xe máy phân khối lớn, đột
ngột từ phía sau vút qua, tiếng rú ga làm chúng tôi khiếp vía. Chúng tôi chưa
hoàn hồn, thì “ào” một tiếng; một cậu thanh niên khác trên một chiếc xe phân
khối lớn nữa lách tránh chiếc xe hơi ngược chiều, luồn vào giữa hai chúng tôi,
xe chạm vào hai bàn tay chúng tôi đang nắm nhau. Chúng tôi đau điếng, như thử
bàn tay đã lìa khỏi người; cậu thanh niên do chạy nhanh, đà bị cản, té nghiêng
nhào xuống đất; anh học trò tôi, không biết do lực gì đẩy, té ngửa giữa đường.
Cậu thanh niên không biết có đau đớn gì không hay có
đau mà rán nhịn nín, dậy đỡ chiếc xe đang nổ máy lên, ngồi vào yên, định cho
chạy thì người từ các nhà hai bên đường ùa ra bắt lại. Anh học trò của tôi nằm
yên một chốc rồi gượng đứng dậy.
Tôi hỏi:
- Em có sao không?
Anh đưa tay phủi đất bụi dính vào người rồi chậm rãi
trả lời:
- Em không sao cả, bình thường, thầy à! Còn
thầy có bị sao không?
-.
Thầy bị đụng mạnh ở bàn tay, giờ sưng đỏ
đây này, hơi nhức. Em té ngửa, đầu em
có choáng gì không? Tôi vặn hỏi.
- Không, em không sao cả, thầy à! Anh học trò,
mặt còn tái mét, nhắc lại.
Những người đang giữ cậu thanh niên đòi đưa cậu ta lên
đồn công an để trừng trị hành động của cậu về tội nhập bọn dám đua xe trong
thành phố; anh học trò của tôi xoa tay, can ngăn:
- Cảm ơn bà con, Thôi, xin bà con để cho nó đi; đưa nó lên công
an cũng chẳng được gì mà hai thầy trò chúng tôi mất thời giờ chầu chực, rồi một
số bà con không chừng phải đi làm chứng.
Cơn tức giận của mọi người hạ xuống; cậu thanh niên cúi
đầu, nói tiếng cảm ơn đến tất cả mọi người rồi lặng lẽ lên xe, cho xe chạy chầm
chậm.
Cách cư xử của anh học trò tôi làm cho tôi ngạc nhiên;
tôi cứ tưởng anh sẽ đồng ý với đòi hỏi của mọi người đưa cậu thanh niên đến đồn
công an. Tuy nhiên, nghĩ lại, tôi thấy anh học trò của tôi quá thông minh, điềm
đạm, biết điều.
Thái độ sẵn sàng tha thứ chắc chắn sẽ làm cậu thanh
niên ấy biết lỗi và từ đó về sau không đua xe giữa phố nữa.
Viết đến đây, tôi bỗng nhớ chuyện xưa. Mùa hè 1967,
ông Chủ Tịch Hội Đồng Giám Thị kỳ thi Tú Tài tại Nha Trang, có thể do không
chấp nhận chuyện bê bối, gian lận trong phòng thi hay vì một nguyên cớ gì đó,
làm mất lòng một thí sinh. Bức xúc, cậu
thí sinh quyết tìm vị Chủ Tịch Hội Đồng Thi trả thù. Lợi dụng lúc vị ấy đang ăn
trưa trong một quán ăn, một thanh niên cầm dao bất ngờ bước vào, đâm chết;
không biết thanh niên này là người trực tiếp liên quan hay chỉ là một kẻ do
người khác xúi giục hoặc thuê mướn. Ít
lâu sau đó, người thanh niên bị tòa kết án tử hình. Dư luận nghĩ rằng bản án
thích đáng; phải thế để răn đe những kẻ
ác.
Dù đang chịu mất mát đau thương, gia đình vị Chủ Tịch
Hội Đồng Thi lại suy nghĩ khác, tự nguyện làm đơn xin tha tội cho kẻ gây án. Mà
phải thôi, vị Chủ Tịch Hội Đồng Thi cũng không còn nữa; giết người thanh niên
thì mất thêm một mạng người, gây đau khổ thêm cho một gia đình; oán thêm oán
dài dài. Biết đâu, sau khi được tha tội chết, người thanh niên ấy biết ăn năn
hối cải, sẽ trở thành một người hữu ích cho đời.
Từ chuyện ở “tầng vi mô” – tha thứ giữa cá nhân và cá
nhân, gia đình và gia đình, tôi nghĩ đến chuyện trong lịch sử ở “tầng vĩ mô” –
tha thứ của phe thắng đối với phe thua trong tranh giành quyền lực ở một quốc
gia .
Cuộc nội chiến Nam
– Bắc ở Hoa Kỳ (1861 – 1865) bùng phát do việc tổng thống Lincoln , sau khi đắc cử 1860, chủ trương bải
bỏ chế độ nô lệ. Chủ trương này làm thiệt hại cho một số không nhỏ người Mỹ;
nếu nô lệ không được sử dụng, những vùng đất rộng lớn của họ thiếu nhân công
khai phá, trồng trọt. Thế là 11 tiểu bang miền Nam ly khai ra khỏi liên bang. Cuộc
nội chiến ác liệt nổ ra giữa Liên Minh miền Nam gồm 11 tiểu bang và 21 tiểu
bang ủng hộ chính phủ liên bang miền Bắc. Trong 4 năm đánh nhau, chừng 700,000
binh sĩ hai bên tử trận, còn số lượng thương vong dân thường không xác định
được. Vậy mà khi phe miền Nam do tướng Lee chỉ huy chịu thất bại, đầu hàng phe
miền Bắc do tướng Grant chỉ huy, sự trả thù không diễn ra; cả tướng lẫn lính
phe miền Nam vẫn được đón chào, không hề bị làm nhục, không bị bắt bớ giam cầm,
được dùng lừa ngựa của mình trở về quê làm ăn; mồ mả của binh sĩ miền Nam tử
trận chôn ở các nghĩa trang được tôn trọng.
Trong chiến tranh, sự chia rẽ giữa dân Mỹ dẫn đến căm
thù nhau, sẵn sàng giết nhau trên trận địa. Thế nhưng sau chiến tranh, sự đoàn
kết của người Mỹ lại được thắt chặt, bền vững, không ai ngờ. Có vậy, nước Mỹ
mới tiếp tục phát triển, mở rộng – từ 32 tiểu bang thời Nội Chiến, giữa thế kỷ
XIX, bây giờ là 50 tiểu bang - và trở thành một nước hùng mạnh nhất trên thế
giới gần như ở mọi mặt.
Tôi lại tưởng tượng. Nếu như lúc đó, thắng cuộc rồi,
miền Bắc đối xử không ra gì với miền Nam thì hòa bình kéo dài không được
bao lâu đâu! Oán hận nẩy chồi đâm cành thêm giữa người Mỹ và người Mỹ; rồi các
thế lực thực dân bên ngoài xúi giục nội loạn để “duật bạn tương trì ngư ông đắc
lợi” (con cò và con trai níu nhau thì ngư ông hưởng lợi – bắt được cả hai con),
bây giờ, nước Mỹ không biết chia thành mấy nước nhỏ. Mỹ - một siêu cường đứng nhất
thế giới - sẽ không có; các nước nhỏ ấy làm sao đủ điều kiện thám hiểm không
gian, nghiên cứu khoa học để cống hiến cho nhân loại những sáng chế tuyệt vời.
Đọc lịch sử nước ngoài, rồi đọc lịch sử nước mình.
Cuối thế kỷ XVIII, đầu thế kỷ XIX, dân ta quá cơ cực do nạn nhũng nhiễu của
quan lại dưới quyền các chúa Nguyễn ở Đàng Trong, Tây Sơn phất cờ khởi nghĩa. Ngoài
tìm giết những thân nhân của chúa Nguyễn còn tại thế, Tây Sơn còn đào mồ mả các
vị chúa đã mất, đổ hài cốt xuống sông; do mê tín theo thuật “phong thủy”, họ mong
triệt linh khí giống nòi kẻ thù.
Đến khi phục hồi quyền lực, không chậm trễ, Nguyễn
Phúc Ánh – tức là vua Gia Long - trả thù ngay nhà Tây Sơn; cũng giết chóc cho
tuyệt nòi Tây Sơn, cũng tìm mồ mả các vua Tây Sơn đào bới, làm nhục hài cốt;
thậm tệ là áp dụng những hình thức xử tử man rợ vua quan Tây Sơn, bất kể lớn
bé, già trẻ như lăng trì (cho voi xé xác) … Một số cố đạo Tây Phương có mặt truyền
đạo Gia Tô ở nước ta lúc đó, nghe được, viết thành sách, danh ô đến muôn đời!
Sao vua nước ta tàn nhẫn, thiếu lòng tha thứ đến vậy!
Lẽ nào họ chịu ảnh hưởng câu nói của Khổng giáo: “Dĩ trực báo oán” mà không
đoái hoài đến lời dạy của Phật giáo: “Dĩ đức báo oán”. Mà từ “trực” hàm hồ quá!
Hiểu sao cũng được, nên mới ra nông nỗi.
Do một số vị vua nước ta không quân tử, không có lòng
tha thứ, nước ta mới trầm luân trong chia rẽ, nghèo đói, chậm tiến, yếu kém; di
họa đến tận bây giờ. Nghĩ mà buồn ghê!
18/10/2015
(06/9/Ất Mùi)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét