HÀ-NỘI XUÂN ĐANG VỀ
thơ Huy Uyên
Cơn gió hạnh lạnh se đường phố
Hình như Hà-Nội mùa xuân đang về
gánh cốm,hàng trầu cau cuối chợ
Người ơi xin ở đừng về
chuông ngân phía nhà thờ lớn
nước hồ Gươm biếc xanh,tím lòng
em tha thiết sáng chiều đi lễ sớm .
Giấc mơ thánh thần Hà-Nội ngàn năm
chim oanh xưa ở mãi vườn hồng
giọng ca Saint Joseph cất lên thánh thót
trên cáo đỉnh thập-tự đá đợi mong .
bốn mùa xanh,bốn mùa nắng
thu vàng theo đông về cho rụng lá
(bổng nhớ nhà-thờ Đức-Bà Paris ngập sáng
Val-de-Grace sông Sein lặng im ) .
Ngân nga chiều lên đầu hai tháp
Hà-Nội giờ này hương sấu sắc xanh .
Quỳnh hương đức mẹ Maria
suối nguồn xuân ngất ngây tinh khiết
buốt lạnh đêm ánh đèn sương pha
yêu người trọn đời
mà người nào biết .
Gởi em những chiều đông nhung nhớ
con đường xưa thôi em về thôi
nét hằn khuôn mặt ai xa lạ
vệt khói bay lên tận trời .
hoa dạ-lý-hương tối nép mình
bóng ai sót trên sân ga hiu-quạnh
nước mắt đỏ màu chao nghiêng
hơi thở bơ vơ lời-buồn-thánh .
Hà nội cập kê tuổi mùa xuân đến
đốt trên môi khói thuốc cay se
mùa đông hãm vây nổi buồn đau kín
trần thế đêm nay Chúa bỏ không về .
Căn nhà vắng treo lòng ai tái tê
em không còn ngồi bên cửa sổ
nắng tàn rồi thôi lặng lẻ đi qua
dưới kia sông chảy hoài nổi nhớ .
"Đình tiền hạc dạ nhất chi mai (*)
xuân và nụ hoa vàng đời
tình chưa tỏ
em bên tôi những tiếng thở dài
đêm xuân Hà-Nội sương và gió .
(*) Ngoài sân vẫn nguyên vẹn một cành mai.
Thiền-sư Mãn-Giác
Huy Uyên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét