2 NGA 2
DUONG
2 NGẢ 2 ĐƯỜNG
m.loan hoa sử
*
" khi
mình hiểu được bình minh đẹp
nắng quái
chiều hôm cũng tắt rồi "
[ thơ Chê
Vân Phan Thiết ]
bậu lạc về
Ngô qua về Khoai
khoai môn
khoai sọ lại khoai mài
quanh năm suốt
tháng y vậy đó
mình ta bước
hết vạt Nùng Khai
ta bậu quen
nhau để mà quen
giống như mấy
gã lính thổi kèn
ngắn dài
cũng vẫn toe ti toét
bấy nhiêu
năm vẫn lính cà mèng
bậu làm thơ
như thoa son đánh phấn
như cô con
gái ở láng giềng
qua lại suốt
đời mê vọng cổ
gậy gật đầu
" lìu ù xề xang "
từ xa xưa mỗi
người mỗi nẻo
và bây chừ 2
nẻo 2 nơi
bậu ngán đời
mù luôn 2 mắt ?
ta chả yêu đời
nên điếc 2 tai ?
nhìn chung 2
gã già tàn tật
kẻ quê nhà kẻ
tạt qua đây
Ngô Khoai
cách 2 bờ Xích Bích
1 dòng Dương
Tử uýnh nhau hoài ?
bây giờ bậu
thủ vai hiệp sĩ mù
[ nghe gió
kiếm ]
còn ta điếc
đặc gật cái đầu
năm tháng
toàn ấn voi ấn tượng
sắp ngỏm rồi
mà có biết chi đâu ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét