Thôn Nữ
Chùm thơ Lưu Trần Nguyễn
Em ngồi sàng những buồn vui
Trên nia trắng hạt tấm đời cỏn con
Chắt chiu lưng đấu tình buồn
Mai gieo xanh đám mạ tương tư người
Trên nia trắng hạt tấm đời cỏn con
Chắt chiu lưng đấu tình buồn
Mai gieo xanh đám mạ tương tư người
Cúi đầu bên vũng nước, soi
Đời xơ xác mướp, tình vôi cay nồng
Hồn cau mơ lá trầu không
Ruộng khô ước một cánh đồng mưa xuân
Tuổi thơ như chiếc liềm cong
Buồn vui theo nhánh đòng đòng vụ chiêm
Mỗi mùa gặt một niềm riêng
Cho em ủ kín một chum tình đầy
Em ngồi sẩy nỗi buồn vui
Nghe tu hú gọi, giữa trời sương mưa
Hạt tình chưa lọt xuống nia
Quanh em toàn những trấu kia bội tình
LTN
Xin LàmTrái Khế
Hạnh phúc tôi thơm nụ
cười em
long lanh hạt gạo trắng
mùa chiêm
Gạo thương nồi đất nồng
hương ấm
Tôi thương em như kén
thương tằm
Kén thương tằm, cội dâu
làm chứng
Trầu mến cau, vôi trắng
ghi dùm
Tình tôi thắm như tàu lá
chuối
Gói hồn em, hạt gạo nếp
hương
Trên phiến lá dâu xanh
thăm thẳm
Dẫu một mai tằm hóa bướm
bay
Tôi sợi kén buồn giăng
khung cửi
Dệt muôn thu áo lụa cho
người
Là bông cải, em vàng
hương sắc
Tôi cành lau, bạc tóc
sau vườn
Mưa với nắng oán thù
muôn kiếp
Tôi và em vô tận yêu
thương
Em hãy giữ nụ cười hoa
bưởi
Cho tôi yêu hạt bắp quê
mình
Mai hóa kiếp, xin làm
trái khế
Chịu
khổ hình dưới vết răng xinh
LTN
Ngọn Nến
Tôi, ngọn nến nhỏ từng giòng bạch lạp
Soi sáng cho người, hiu hắt đời tôi
Run trong gió lẻ loi hồn bấc lụn
Đêm bồ hòn ngậm đắng trái tương lai
Tôi, ngọn nến lung linh hồn phật tự
Dõi theo em sưởi ấm giấc quê người
Chăn chiếu lạ lạnh không đời du tử
Hãy về đây khoác vạt áo nâu phai
Trang sách mở chữ nghiêng giòng hệ lụy
Xin là kinh đừng chép những vần thơ
Tôi rọi sáng để trầm tư tiếng kệ
Thơ mù lòa, kinh tỏa ánh chân như
Dù le lói cam phận mình nhỏ
bé
Giữa hoa đèn, tôi ngọn nến
vong thân
Không tỏa sáng để triều
dâng phố thị
Nhưng âm thầm lệ nhỏ suốt
năm canh
Tôi ngọn nến lụn từng đêm góa phụ
Bấc thời gian ôm đáy dĩa tương phùng
Là chấm hết một đời tôi tận tụy
Soi kiếp người lửa tắt phút lâm chung
LTN
LTN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét