Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

MÙA THU HÒ HẸN
Chùm thơ Nguyễn Phan Ngọc An


Lòng cảm xúc bồi hồi, anh có biết
Ðêm không sao thăm thẳm một màu đen
Ðường âm u như phố thị không đèn
Anh chợt đến trong hồn em thật nhẹ


Dù nửa kiếp phù sinh em cô lẻ
Dù thân tằm kéo kén mãi không xong
Mộng trùng dương chưa thỏa chí tang bồng
Mơ lấp biển, vá trời chi thêm thẹn

Em vẫn nhớ mãi mùa thu hò hẹn
Bãi tầm dương con nước đã ngược dòng
Thuyền yêu đương muôn thuở vẫn chờ mong
Sông lỗi khúc nên bờ đau bến lở

Hai mươi năm lời hẹn đầu dang dở
Mỗi mùa thu rồi lại mỗi mùa thu
Người vắng xa trong sương khói mịt mù
Nhìn lá rụng, từng trái sầu rơi rụng

Thu mơ ước chỉ còn trong ảo mộng
Ðảo điên lòng ai dệt lại vần thơ
Xao xuyến thay những hò hẹn trong mơ
Thu vẫn đẹp dù thu vàng lá rụng …


MÙA THU 
TRÊN ĐẤT NƯỚC TÔI

Sáng hôm nay nghe gió về lành lạnh
Thu đã chuyển mùa, anh có biết không
Mây lang thang, hồn trĩu nặng nhớ mong
Nắng dìu dịu … lòng em buồn man mác 

Em bỗng nhớ mùa thu xưa Ðà Lạt
Mây Lâm Viên mờ ảo phủ thông rừng
Mi mô da từng hạt lệ rưng rưng
Bên hồ biếc xôn xao con sóng gợn

Em chưa có mùa thu sông núi Ngự
Huế mơ màng ôm cung điện nghìn xưa
Huế của ai … sao nhiều nắng lắm mưa
Em ao ước được một lần hạnh ngộ

Em nghe nói trời mùa thu Hà Nội
Heo may về từng đợt gió buồn hiu
Lá vàng rơi trên đường phố cô liêu
Hồ Lãng Bạc … vết tích xưa huyền sử

Thế là đã hăm sáu thu cô lữ
Lá quê người sắc vàng đỏ mênh mang
Nhưng trong em bao kỷ niệm úa vàng
Niềm cố quốc, quê hương xa vời vợi

Anh biết đó, em vẫn hằng mong đợi
Một mùa thu ta nhặt … lá vàng rơi

nguyễn phan ngọc an - 2015



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét