“Làm Sao
Thôi Mưa
Bay ”,
TỰ
KHÚC CỦA MỘT
TÂM HỒN
NHẠY CẢM THUẦN KHIẾT ĐÁNG YÊU!
Mang Viên Long
Thơ thường
đòi hỏi tính ẩn dụ và trừu tượng trong niềm xúc cảm ngẩu nhiên cao độ đôi lúc
vượt lên trên (và ra ngoài) hiện thực đời sống; trong lúc Văn thì dường như là
ngược lại. Do vậy, để “giải nghĩa” cho một câu thơ, không phải là điều dễ dàng:
Nó không theo một logic bình thường, mà có đường dẫn riêng khá khúc khủy, thác
ghềnh, cho sự hình thành cảm xúc, mà người đọc cần phải trải nghiệm, thực chứng
bằng mối rung cảm tương tự. Cũng có nhiều lúc Thơ chỉ có thể “cảm” mà không thể
“giải” rành rọt theo trình tự tiệm tiến!
Tập thơ “Làm Sao
Thôi Mưa
Bay ” là một tập hợp
những xúc cảm mong manh, sương khói, và long lanh như những giọt sương của những
rung động yêu thương như vậy! Nhà thơ đã có ước mong (và tự hỏi) – “làm sao mưa
thôi bay”, nhưng câu hỏi không có dấu hỏi, có lẽ chẳng có ai, ngay cả nhà thơ,
có thể trả lời được!
Những cảm xúc trong trẻo dễ
vỡ ấy của nhiều trang thơ Ca Dao cho thấy rõ một điều: Nhà thơ rất nhạy cảm với
sự chuyển động của nhịp sống chung quanh, dầu rất khẻ khàng, rất mơ hồ như “Lang
Thang Gót Gió”:
“Nửa vạc tối, nửa góc chiều mê mải
Nửa hoàng hôn, nửa mảng lạnh bên đời
Mây tất tả nửa phiến trời xa ngái
Nửa hoàng hôn, nửa mảng lạnh bên đời
Mây tất tả nửa phiến trời xa ngái
Gió hùa theo góc nhớ gót
chơi vơi…”
Bài
thơ “Trôi Cùng Sợi Khói” tràn đầy ngẩu hứng mới lạ mà chỉ “cảm” được
trong phút giây “trôi cùng sợi khói” quyến rủ mong manh kia mà thôi:
“Mênh mang biển trời vàng nắngChao nghiêng sợi khói lạc chiều
Không trung xanh màu tĩnh lặng
Chút buồn tơ khói leo kheo
Khói vương hồn thơm bông cải
Khói buồn giăng mắc tuổi thơ
Khói treo phiến sầu hoang dại
Mái chiều thở khói bơ vơ (…)”
Với nắng, gió, mây, khói (…) là vậy, còn với âm thanh, sắc mầu của đời sống thì sao? Hãy cùng lắng nghe “Nửa Giọt Tỳ Bà”:
“Tỳ bà
nửa giọt đàn rơi
nửa giọt đàn rơi
Tịch tang như giếng sầu khơi giấc hồng
***
Tỳ bà
nửa giọt hư không
Tình tang... quạnh buốt lối mong trăng thề
***
Tỳ bà
nửa giọt đam mê
Cung thương lã xuống bộn bề mưa bay
***
Tỳ bà
nửa giọt hương say
Nốt thăng, giáng đọng hiên ngày buồn tênh
***
Tỳ bà
nửa khúc chênh vênh
Đường tơ khúc rẽ mông mênh sợi buồn
***
Tỳ bà
tỳ bà ơi
Giọt sầu tuông ...”
***
Tỳ bà
nửa giọt hư không
Tình tang... quạnh buốt lối mong trăng thề
***
Tỳ bà
nửa giọt đam mê
Cung thương lã xuống bộn bề mưa bay
***
Tỳ bà
nửa giọt hương say
Nốt thăng, giáng đọng hiên ngày buồn tênh
***
Tỳ bà
nửa khúc chênh vênh
Đường tơ khúc rẽ mông mênh sợi buồn
***
Tỳ bà
tỳ bà ơi
Giọt sầu tuông ...”
Độ xúc cảm nhạy bén,
bùng vỡ, thuần khiết của “nửa giọt tỳ bà”
chỉ có được với một tâm hồn rộng mở, yên tịnh, trong sát na “chợt ngộ” với
những âm thanh nhiệm mầu quanh đời! Chỉ có “nửa giọt”,
cũng đã khiến cho muôn giọt “sầu tuông”
trên “hiên ngày buồn tênh” của một kiếp nhân
sinh vô thường!
Với thể thơ truyền thống song thất lục
bát đằm thắm, réo rắc, được Ca Dao sử dụng nhuần nhuyễn, sáng tạo, trong “Biệt Khúc Hồ Cầm”
để giải bày cảm - xúc - truyền - thống, đã đem lại sự đồng cảm cao độ cho người
đọc:
(…)”Trăng suông rụng tay trơn níu bóng
Vàng khuya giăng khắp nẻo từ ly
Miên man nỗi nhớ ướt mi
Chiều gieo sắc biếc giọt ly tao đầy
Bìa nắng héo hao gầy vóc liễu
Vét hương trầm gửi ngọn thu phong
Buồn tênh nửa gói mơ nồng
Lỗi mùa thu ước, lỗi đồng trăng xưa
Vàng khuya giăng khắp nẻo từ ly
Miên man nỗi nhớ ướt mi
Chiều gieo sắc biếc giọt ly tao đầy
Bìa nắng héo hao gầy vóc liễu
Vét hương trầm gửi ngọn thu phong
Buồn tênh nửa gói mơ nồng
Lỗi mùa thu ước, lỗi đồng trăng xưa
Trải im lặng song thưa úa giấc
Sợi thu vàng hồn đá xanh rêu
Bóng tà đổ giọt chuông chiều
Trăng thề khép mắt đìu hiu vạc sầu
Hồ cầm cung bậc chìm sâu...”
Sợi thu vàng hồn đá xanh rêu
Bóng tà đổ giọt chuông chiều
Trăng thề khép mắt đìu hiu vạc sầu
Hồ cầm cung bậc chìm sâu...”
Tôi nghĩ: tập thơ “Làm Sao
Mưa Thôi Bay” có thể chỉ là những khúc tự tình, những trang tự bạch hồn
nhiên; nhưng tôi cũng lại có suy nghĩ như Ralt Waldo Emerson rằng “ai viết
cho bản thân chính là viết cho một quần chúng vĩnh viễn” (Celuit
quit ecrit pour lui – même, ecrit pour un public eternel) – bởi vì Ca Dao đã
trải lòng, bằng trái tim cô đơn nhạy cảm, ghi lại một cách say mê và chân thực
mọi sợi tơ rung đang dâng tràn trong tâm hồn, để hiến dâng và sẻ chia, để hợp
thành bản tình ca chung cho “một quần chúng vĩnh viễn” đang hiện hữu như
nhà thơ!
Chính vì thế, người đọc sẽ dễ
“bắt gặp” những cảm giác, (hay cảnh ngộ) này cũng không chỉ của riêng ai:
“về bên sóng phố
ta ngồilặng thầm với nửa đơn côi lạc bờ
vòng theo chiếc lá bơ vơ
vàng gieo sợi mỏng cung tơ phiếm lìa
vén tà trăng vỡ song khuya
hồng hoang đọng vẫn bên rìa cỏ may
lao xao mép cửa gió lay
hồn đêm còn vọng bờ mây cuối trời
Ơi thu
mộng đã tan rồi...”
(Tần Ngần Thu)
Qua “Làm Sao
Thôi Mưa
Bay ”
cái “Góc Khuất” trong tâm hồn nhà thơ dần được
soi tỏ qua nhiều giai điệu: Nó vừa có vẻ dịu vợi hoang đường, vừa mênh mang
bàng bạc, như những lần ngẩn ngơ, lặng lẽ ”nhặt nắng/làm sợi
buộc tình sót lại/chút hương chiều/lặng lẽ giục
mùa đi… (Nhặt Nắng)”:
“Nắng reo ngoài
khe cửa
Rơi
nửa giọt non vàng
Đưa nỗi buồn theo gió
Về miền xa mênh mang
Lang thang qua vỉa phố
Biển chiều tím buồn tênh
Lao xao sầu lá đổ
Trên triền đá chông vênh
Chải niềm riêng tóc rối
Buông xuống nỗi nhọc nhằn
Giấu mảng sầu bên gối
Hiên lòng tơ nhện giăng..”
Đưa nỗi buồn theo gió
Về miền xa mênh mang
Lang thang qua vỉa phố
Biển chiều tím buồn tênh
Lao xao sầu lá đổ
Trên triền đá chông vênh
Chải niềm riêng tóc rối
Buông xuống nỗi nhọc nhằn
Giấu mảng sầu bên gối
Hiên lòng tơ nhện giăng..”
Rất nhiều trang thơ Ca Dao trong “Làm Sao Thôi Mưa Bay” đã luôn
ngầm thổ lộ nỗi niềm khó nói giống như lời thầm thì tra vấn “làm sao thôi mưa
bay” mà người đọc chỉ có thể “cảm”, chẳng giúp được gì:
“Làm sao chiều thôi mưa bay
Nguôi ngoai phiến hờn sóng dậy
Làm sao đầy trên đôi tay
Bình yên nụ hồng xưa âý?
Nguôi ngoai phiến hờn sóng dậy
Làm sao đầy trên đôi tay
Bình yên nụ hồng xưa âý?
Làm sao chiều thôi
mưa bay...”
Tôi cũng là một người đọc chỉ
biết “cảm”, như vậy!
Tôi nghĩ: Ca Dao đã rất thành
công ở điểm này…
Quê
nhà, tháng 6 năm 2015
MANG VIÊN
LONG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét