LÒNG MẸ VÀ TÌNH CON QUA
HAI BÀI THƠ CỦA NỮ SĨ MINH QUÂN
Bài Viết: MANG VIÊN LONG
M
|
inh Quân tên thật là Công
Tằng Tôn Nữ Bích Lợi, sinh ngày 28 tháng 10 năm 1928 tại Nha Trang. Quê nội :
Huế . Quê ngoại: Đà Nẵng. Ngoài bút hiệu thường dùng là Minh Quân, chị còn có
các bút danh khác là : Lan Vinh, Chi Lan, Minh Tuấn, Minh Tâm, Minh Thủy, Việt
Thường, Bửu Lợi, Mặc Lan, Mặc Tâm, Nhiệt Hà. Bài thơ đầu tiên của chị được đăng
trên tuần báo Dân chủ vào năm 1951. Lần lượt là những truyện ngắn, thơ đăng rải
rác ở Nhân Loại, Thần Chung, Nữ Lưu, Tuổi Hoa, Phổ Thông; cộng tác viên báo Phụ
Nữ Việt Nam ở trang Giáo dục, Văn Nghệ, Xã Luận; viết cho các báo, tạp chí tại
thành phố: Sài Gòn Giải phóng, Văn, Văn Nghệ TP, Người Lao Động, Kiến Thức Ngày
Nay… Chị hiện là hội viên Hội Nhà Văn T.P.
Trong gần nửa thế kỷ cầm bút, chị đã cho
xuất bản hơn 30 tác phẩm là tập truyện, truyện dài, truyện dịch, truyện thiếu
nhi, du ký… Tác phẩm của chị được tái bản nhiều lần, có cuốn được tái bản đến
lần thứ 5. Thi phẩm “Đơn Sơ” là
tập thơ duy nhất của chị được giới thiệu (Nhà XB Đồng Nai – 1996) – trong 21
bài thơ tập hợp sáng tác từ năm 1949 – 1964 ; có hai bài thơ tiêu biểu nói về “Lòng
Mẹ và Tình Con” thắm đượm sâu sắc tình người, tình Đạo mà tôi xin được
trích giới thiệu sau đây:
Lòng Mẹ bao la. Tình Mẹ tha thiết. Người ta
đã ví tình cảm thiêng liêng cao quý ấy như “biển Thái Bình”, như “nước
trong nguồn” ngọt ngào, bất tận. Trong bài “Mẹ Con” (tr.28) Minh
Quân đã không nói thế, không có một lời
nào hoa mỹ, mà người đọc cứ cảm thấy bị cuốn hút, se thắt, quặn đau; và đạt tới
niềm cảm thông cao nhất với Mẹ ; khi người khẩn thiết nguyện cầu: “Nếu đấng
quyền năng ban phép nhiệm mầu; con xin chịu đớn đau thay trẻ dại”:
“Từng đêm trắng mắt mờ, mi hoen lệ
Mẹ nguyện cầu thay trẻ nhận ốm
đau
Từng trải hiểm nguy, không ngại
gian lao
Nhưng run sợ Mẹ nhìn con – bất
lực…
Từng ngày qua mệt nhoài,
Từng đêm trường thao thức…”
Có người Mẹ nào đã không từng
nuôi con với những niềm âu lo, đau đớn như thế? Con là lẽ sống của Mẹ. Là niềm
vui. Là ước mơ. Là hy vọng. Bởi vậy, từng nỗi buồn vui, từng đổi thay của con,
luôn gắn liền với lòng Mẹ :
… “cho đến khi con bình phục
nhoẻn cười.
Mặt sáng ngời, môi thắm sắc hồng
tươi
Cũng là lúc Mẹ rã rời, mệt mỏi…
Song ánh mắt con là ngọn đèn soi
lối
Là muôn hoa nở hội giữa bình minh
Mẹ nhìn con mà Mẹ tưởng như mình
Vừa uống cạn tách trà thơm bốc
khói”…
Và có vị linh dược nào nhiệm mầu hơn Tình
Yêu Thương, để đem lại cho Mẹ sự bình phục, sự yên vui, sự hy vọng bằng đứa con
của Mẹ?
… “Sinh lực Mẹ phục hồi
Theo giọng cười, tiếng nói
Sức mạnh dường tăng
Cùng vóc dáng trẻ thơ
Niềm vui dâng lên
Tựa sóng triều dâng rạt rào vỗ
vào bờ
Như mây trắng trên nền trời ngọc
bích”
Làm mẹ là một thiên chức, mà cũng là niềm
hạnh phúc lớn lao dành cho phái nữ. Bởi vì, nếu không vậy, thì nỗi buồn đau, cô
độc của Mẹ, ai sẽ là người sẻ chia, an ủi?
… “Thú làm Mẹ nhiệm mầu và tuyệt đích
Hạnh phúc đây ! Cần phải với chí
xa?
Nụ cười con làm mờ cả muôn hoa
Và tiếng nói dễ thường hơn tiếng
nhạc.
Lòng thanh thản Mẹ cất cao tiếng
hát
Con ngây thơ cũng uốn giọng hát
theo
(Mẹ khổ buồn tủi nhục vốn đã
nhiều
Trong một thoáng hờn đau dường rũ
sạch)”
Cũng giống như lòng Mẹ dành trọn cho con,
Tình con cũng không bao giờ xa cách mẹ. Đây là một sự đồng cảm thiêng liêng,
một chất kẹo đời nối kết hai cuộc sống; để hoàn thiện nên một con Người đúng
nghĩa: “Bài Thơ Gửi Mẹ” (tr.36) của Minh Quân đã bày tỏ khá trọn vẹn tấm
chân tình, lòng hiếu thảo, sự biết ơn, nhớ tưởng đã dành cho Mẹ:
“Mẹ đừng khóc! Con giờ xa Mẹ
quá
Khóc làm gì con khổ lắm Mẹ ơi!
Đọc trong thơ: “Tóc Mẹ bạc lắm
rồi”
Con ước được lập tức về quỳ bên
Mẹ…”
…
“Thanh đạm chén cơm rau,dịu dàng câu kinh kệ
Lòng lâng lâng nhìn Mẹ khẽ mỉm
cười
(Mẹ con ta hôm sớm thế mà vui,
Con đâu muốn thân vùi nơi đô thị…”
Xa Mẹ, có nghĩa là xa bóng mát chở che, xa
suối nguồn yêu thương, xa điểm tựa của bao nỗi cô đơn trong cuộc sống. Bởi thế
:
… “Con ở đây bốn mùa đều vô vị
Mặc Xuân, Thu nào có nghĩa gì
đâu?
Vắng Mẹ hiền thơ làm khó trọn câu
Sách
dù thích chẳng ai người chia sẻ”.
…
“Chuyện vui , không có Mẹ vui gì mà con kể?
Trong
nỗi buồn biết gục khóc cùng ai?”
“Nhớ
mênh mang trời rộng, nước sông dài
Nhớ
trăng sáng những đêm rằm năm cũ…
Trang
giấy hẹp nói sao? Sao nói đủ
Cho
nơi xa Mẹ hiểu rõ lòng con?
Rằng
nhớ thương, rằng chờ đợi mỏi mòn…
Ôi!
Hình bóng Mẹ những chiều bên bậc cửa!”
Sự xa cách, nhớ nhung làm lòng người dễ quay về với hoài niệm, với
quá khứ; để tìm chút vỗ về an ủi cho chính sự trống trải, cô độc, khổ đau đang
nếm trải. Hình bóng Mẹ bấy giờ như ngời sáng, nhiệm mầu hơn, để sưởi ấm tấm
lòng con đang tha thiết nhớ về:
… “Nhớ giọng Mẹ ngâm thơ hừng ấm như ngọn
lửa
Sưởi
hồn con những giá rét chiều đông!
Nhớ
giọng Mẹ niệm kinh trầm nhẹ lâng lâng
(Mà
Mẹ từng nói với con rằng
Trong
lúc ấy Mẹ quên dần cõi tục)
Nhớ
đôi mắt Mẹ hiền không vẩn đục
Nhớ
làn môi tươi hẳn, lúc Mẹ cười,
Nhớ
khi cao giọng hát, ấy: Mẹ vui!
Nhớ
khi giận mắng con rồi Mẹ khóc…
Nhớ
cả từng bài thơ con làm cho Mẹ đọc
Được
khen hay con bỗng thấy yêu đời
Cả
trong mơ con cũng nhớ, Mẹ ơi!
Từng
nét bút đến những lời Mẹ dặn
Mẹ
thường nói: “Mẹ sống vì bổn phận”
(…)
Vâng,
cả trong mơ con cũng nhớ, Mẹ ơi!
Dù
bây giờ con Mẹ quá xa xôi…”
Thơ của Minh Quân không mượt mà, bóng bẩy; chị làm thơ như để tâm
sự, để dàn trải tấm lòng, để nói lên điều tha thiết muốn nói… “Tôi chỉ biết
nghĩ sao là viết vậy” (Xin Thú Thật, trang 30); bởi thế, đã phản ánh rõ nét
con người chị, tâm hồn chị: Đó là một người Mẹ mẫu mực, tha thiết yêu thương,
hy sinh vì con. Đó là một người con trọn đời hiếu thảo, luôn tưởng nhớ Mẹ– “Cả
trong mơ con cũng nhớ, Mẹ ơi!” :
…
“Chợt bên trong tiếng chuông mõ cao dần.
Hòa
theo gió tiếng niệm kinh của Mẹ!
Con
không khóc mà mắt mờ đẫm lệ…
Lệ
ngọt ngào, xúc cảm, lệ mừng vui…
Tiếng
niệm kinh của Mẹ? Quá lâu rồi
Nay
con mới trở về và nghe lại…”
Hình ảnh “Đêm Trăng Quê Mẹ” (trang 60) của một lần trở về
thuở nào, đã là đêm trăng soi suốt cuộc đời còn lại của con – để cho “Lòng
Mẹ và Tình Con” hòa chung nhịp sống…
Huệ Thành
MANG
VIÊN LONG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét