Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

Ảnh Tác Giả

                           MANG VIÊN LONG VÀ NỖI NHỚ
                                          & TÔI

                         Tùy Bút: Hoài Huyền Thanh
                Kết quả hình ảnh cho như áng mây trôi mang viên long



           Tôi biết nhà văn Mang Viên Long trước cuộc bể dâu 1975. Lúc đó, thấy mình còn trẻ dại quá! Năm 1968 tôi học đệ tứ, nhà văn Mang Viên long đã góp mặt trên văn đàn, cách nhau non một thập niên cũng làm người ta ngưỡng vọng lắm !

           Rồi thật tình cờ ngày  12.10.2014, tôi “sắm vai” đại diện cho người Bạn thơ thân thiết ở đất Tây Đô đến café Lọ Lem  dự ra mắt tập tiểu luận & tùy bút “Tôi Đến Với Phật” và được quen biết Anh từ đó. Tôi đọc hết cuốn “Tôi Đến Với Phật” rồi lân la đọc bài của Anh trên web Văn Nghệ QuảngTrị, Hương Nguyễn Hoàng, Hương Quê Nhà, và cả trên trang Blogs riêng của anh…rồi thư đi tin lại thân thiết với nhau từ lúc nào không hay. Truyện ngắn của anh được xuất bản nhiều (khoảng 18 tập, tính từ năm 1969) đều có một phong cách rất riêng …nhưng có lẽ sau tập truyện “Dì Lucia”, tôi đặc biệt bị lôi cuốn bởi hồi ký “Như Áng Mây Trôi”. Đời người quả thật như những áng mây trôi…Có những áng mây thong dong, đẹp ngời ngời lộng lẫy, nhưng cũng có những áng mây xám xịt trũi nặng nỗi buồn long đong, cơ nhỡ.
         
            Đọc xong bốn chương đầu của hồi ký “Như Áng Mây Trôi”, nỗi buồn không can cớ xâm chiếm hồn tôi. Tôi nghĩ ngợi hình dung một cậu bé tám tuổi trong một đêm khuya nắm chặt tay chị mình thảng thốt, liêu xiêu chạy đi trong dòng nước lũ. Tám tuổi mất mẹ, sống cù bất cù bơ, thèm một ánh nhìn thương mến, một vòng tay ấm áp chở che chắc là khổ lắm! Chiếu rọi lại đời mình, tôi chợt thấy sao mà có sự trùng hợp lạ kỳ! Tám tuổi tôi cũng rời quê nhà…ở nhờ nhà bà con đi học, sống trong vất vả, ê chề với miếng cơm ăn chực! Cái chết của người mẹ làm tác giả hụt hẫng, chiếc áo dài nhung của người mẹ để lại được tác giả sửa lại thành áo sơ mi ngắn và trân quý mặc nhiều năm liền.Tôi nhớ lại, mẹ gởi lên nhà cậu cho tôi hai đồng bạc, tôi cất hoài không dám xài dù thèm chiếc bánh mì ngọt hình con cua đến chảy nước miếng. Tôi để dành hai đồng, lâu lâu lấy ra nhìn như thấy mẹ đang gần mình trong gang tấc, rồi tưởng tượng không biết mẹ còn sống được bao lâu và khóc! Mẹ tôi cũng bị bệnh phổi nên sống cách ly con. Cùng tâm trạng, cảm giác thấm thía làm sao! Tôi hiểu được mặc chiếc áo mẹ từng mặc, tác giả đặc biệt hạnh phúc như thế nào! Cả một khoảng đời ấu thơ của tác giả, của tôi chùng chình trong tôi nỗi nhớ. Không gì ghi dấu ấn buồn hơn một tuổi thơ bất hạnh! Rồi trận đòn dự cảm long trời lở đất theo đôi mắt giận dữ của người anh đã làm tác giả chạy mải miết mong nương nhờ cửa phật bổng cháy bỏng lòng tôi nỗi cảm thông vô bờ. Năm tôi ba tuổi, một buổi xế chiều mẹ đưa ba anh em tôi chạy trốn khỏi người cha không còn trách nhiệm gì với gia đình và đang tâm làm khổ một người phụ nữ tá điền mà mẹ tôi thương quý. Mẹ tôi nhường lại hạnh phúc cho cô ấy và ra đi:
“Gánh hàng rong neo dài con phố nhỏ.
Mưa lâm thâm thất thểu dáng mẹ gầy.
Ế ẩm chợ đời gió rét chiều nay.
Cơm rượu nếp các con ăn đỡ dạ.
      OoO
Nhường tất cả đem ba con chạy trốn.
Mưa gió dập vùi dòng dõi thiên kim.
Cô gái tá điền xinh đẹp ngoan hiền
Đời lầm lỡ mẹ chạnh lòng thương cảm!”
HOÀI HUYỀN THANH
















                     

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét