Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

Ảnh Đặng Đức Cương


Chỉ còn tình bạn
 Truyện ngắn Thủy Điển


 Trên chuyến bay từ Việt Nam trở về Hòa Lan gần mười lăm tiếng đồng hồ. Ông Đức cứ mặt hầm hầm, chẳng nói một lời. Dường như đang bực mình và bất đồng một điều gì đó. Bà hỏi ?
-Sao? Kỳ nầy về, rồi qua, thái độ ông lạ thế.
-Bà để cho tôi yên. Một lát sau ông Đức bảo. Tôi nói để bà biết, là kể từ bây giờ, tôi không nói là tôi từ tất cả người trong nhà hay không bao giờ về Việt nam nữa. Nhưng những người ấy đã làm tôi chán ngấy rồi và Việt nam không còn thích hợp với tôi nữa. Bà lặng thinh, mắt lim dim ngủ.

-Tùy ông.
 
    Kể từ năm 2008 trở lại đây, các con đã trưởng thành và vợ chồng ông Đức cũng bắt đầu già đi, nên cứ mỗi xuân về là ông xin phép hãng nghỉ một tháng, để hai chợ chồng về quê thăm quê nhà và luôn tiện ăn tết. Trước khi về Việt Nam ông nghĩ mấy đứa em mình bây giờ đứa nào cũng khá cả, vì trước đây ông và bà đều có gởi tiền về giúp một người một ít, gọi là làm vốn, nên khi về ông cũng chẳng mang nhiều thứ hàng hóa như bao người khác. Và, đúng vậy, Khi ông vừa về tới Phi trường Tân Sơn Nhất thì các em của ông ra đón đầy đủ. Thậm chí bọn chúng còn có xe riêng bảy chỗ, khỏi cần thuê xe tiếp về Vĩnh Long. Trên đường về nhà ngoài một trăm cây số, anh em vui vẻ, kể nhiều mẩu chuyện vui thật là hào hứng. Lịch trình về một tháng, thí điều ông muốn gia hạn thêm vài tuần nữa để tận hưởng hết những tình nghĩa gia đình.
  
   Nhưng không ngờ ! Sau vài ngày bên nhau, anh em tổng cộng mười đứa, đều lập gia đình và cũng có vài người đã làm sui gia và lên chức ông bà. Tất cả chúng đều có ý nghĩ như nhau (Giống y như được đào tạo chung một trường lớp) không hơn, không kém là bằng cấp « Moi tiền » Chúng moi bằng nhiều cách khác nhau : Thằng giàu thì định mở thêm cơ sở, thằng trung trung thì định sửa lại nhà, thằng kha khá định sắm chiếc xe hơi, thằng kém thì định cất lại ngôi nhà, con thì muốn mua thêm miếng đất. Ôi đủ kiểu. Khi nghe mọi người trình bày xong, ông cười và nói.
-Các em đã nói về nỗi khó của các em hết chưa ?
-Dạ, chỉ có bấy nhiêu thôi anh. Ông hỏi tiếp ?
-Chú A ở Sài gòn một năm về thăm mộ ba má mấy lần ?
Dạ 13 năm nay gì lu bu công việc nên em về chỉ có một lần.
-Mộ ba má tranh, sậy lên tới đầu, sao chẳng thấy ai làm sạch sẽ vậy.
-Dạ, phải chờ tết hoặc thanh minh mới làm được anh.
-Nhà thờ ba má xập lên , xệ xuống sau vẫn để y.
-Chuyện nầy của chú Út.
-Chú Út nghèo, anh giàu thì bỏ luôn sao ?
  Sau những câu hỏi vặn đầu, bà con bắt đầu lui xa dần. Ông nói thêm.
-Các em có thường xem Tivi mùa đông ở Hoà Lan, Châu âu như thế nào không ?
-Dạ có.
-Nếu có xem, nhớ xem cho hết Phim, có khi gặp anh đang sáng sớm phải cạo tuyết, rồi ngậm ổ bánh mì chạy vào hãng đứng tám tiếng đồng hồ , ngày nào cũng như ngày nấy. Còn các em ở quê nhà sung sướng quá. Sáng ra Cà-phê, Phở, Hủ tiếu, đi xe hơi, chiều nhậu. Thế mà còn móc tuí anh nữa làm gì.
 
   Một tuần sau chúng rủ nhau tổ chức đi quán nhậu. Ông hỏi ?
-ở nhà có quán ăn gần 100 chỗ ngồi, muốn gì có nấy. Tại sao phải đi nơi khác cho phí.
-Không, chỗ nầy đặc biệt lắm anh ạ.
-Thôi đi thì đi, cuối cùng tiệc rượu gần chục người, no say ông lãnh hết và vài ngày sau nghe được là nếu đãi ở nhà thì ngày hôm đó thằng em mình bị mất một khoảng tiền rất lớn là hơn ba triệu đồng. Khi nghe xong ông lắc đầu và muốn quây về Hoà lan lập tức.
 
   Buồn quá ông đi lang thang ngoài đường, vô tình gặp thằng bạn nghèo năm cũ, đang chạy Xích lô, bảo lên xe, hắn chở về nhà, bảo vợ bắt con gà làm thịt, mua nửa lít rượu đế, hai thằng nhâm nhê một trận, tàn tiệc xong, mạnh ai nấy về nhà, mà không nghe một tiếng « Tiền » dăng dẳng bên tai.
 
   Tuần cuối cùng, trước khi về Hòa Lan, ông lại gặp thằng bạn khác, khá hơn đang làm quảng lý một Công ty nhỏ, khi thấy ông, bỏ hết công việc cho người khác, kéo về nhà làm năm gà, bảy vịt linh đình đãi bạn. Sau đó lấy xe công ty chở hai vợ chồng ông đi Vũng tàu hứng mát trong những ngày chót mà chưa hề mở miệng nói một tiếng tiền. Từ A đến Z, người bạn cũ đều lo tất cả và chỉ xin ông một điều là khi nào có về Việt Nam thăm quê thì nhớ cho ông ta hay để đi rước, chớ đừng âm thầm như lần nầy thì buồn quá.
  
   Khi ra về ông nói với bà. Thật tôi không hiểu nổi trên cõi đời nầy. Tại sao người dưng lại đối xử với ta như thế và anh em trong nhà thì ngược lại. Và, tôi nói cho bà biết rằng bên tôi hay bên bà cũng thế, tôi không từ ai ; cũng chẳng nói là không về Việt Nam nữa. Vì hiện tại những ám ảnh ấy đã ăn sâu vào lòng tôi rồi.
 
   Và, còn một ngày nữa là hết ngày nghỉ cũng như phải trở lại Hòa Lan, ông tạt sang qua thằng bạn nghèo năm cũ từ giả và móc hai trăm Euro cho cháu ăn bánh, rồi ra về. Dọc đường miệng cứ lầm bầm « Chỉ còn tình bạn » Tình nhà đã bị đồng tiền cuốn hút mất từ lâu rồi. Tất cả họ chỉ còn là cái xác mà thôi.

Thủy Điền
Ngày 19, tháng 4, năm 2016
Thuy-Dien-Thivanviet.Jimdo.com



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét