Tháng ba bà già đi
biển
Truyện Ngắn Thủy Điển
Đây là câu chuyện có thật của anh
Lê Văn Đức ở Hoà Lan kể trong tiệc nhậu ngày 15, tháng 4, năm 2016 về gia đình
anh, vì thấy tôi viết văn, làm thơ nên anh cho phép tôi viết lại câu chuyện
nầy, nếu có dịp đăng lên báo mạng cho bà con đọc chơi.
Trên đường đi chợ về, bỗng dưng cô Nga làm
việc trong ban Bưu điện xã gọi.
-Bác hai vô đây,
nhận thư của anh Dương ở Hoà Lan gởi về nè.
-Ừ, nó gởi về hồi
nào vậy bây ?
Dạ, cũng cả tuần
rồi, mà không thấy bác đi ngang, nên không có đưa cho bác được. Thú thật ngày ấy
khi có thư ngoại quốc gởi về, người phát thư gặp thì mới trao lại, ngoài ra chẳng
ai ở không mà mang đến tận nhà cho mình. Sự việc nầy có hai mục đích rõ rệt.
1-
Là
khi trao thư tận tay, không ít hay nhiều người phát thư cũng có ly Cà-phê sáng.
2-
Là xã
không có nhân viên đi phát thư.
-Cám ơn cháu và móc
túi thưởng cho cô ta ba đồng.
Về đến nhà, bỏ giỏ đệm đồ ăn xuống, xé thư
ra, ngồi đọc. Trời đất ơi! Mầy điên rồi hả Dương ? Chỉ nằm chiêm bao
thôi, mà mầy bắt tao ra tận ngoài bắc lấy cốt ba mầy về. Con điên thật rồi con ơi,
từ Vĩnh Long ra đó, con tưởng như mẹ đi chợ Long Hồ mua cá, mua rau, rồi còn giấy
tờ đủ thứ nữa, tiền nông, gạo nước dọc đường, hơn nữa biết ổng ở đâu mà tìm.
Tay chóng lưng, đứng dậy, buồn bã, đem bức thư để sau lưng bức hình ông Nội trên
bàn thờ.
Sau giải phóng một năm, kể từ ngày ông Lang,
ba Dương đi học cải tạo ngoài bắc, Dương vừa lập gia đình và chín anh em đều sống
với mẹ tại huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long . Long Hồ là quê của bà, còn trước ngày
giải phóng thì ở quận nhất Sài- gòn. Và, từ đó gia đình Dương bắt đầu lâm vào cảnh
nghèo nàn, vất vả, thốn thiếu mọi bề, bởi, không có ruộng đất canh tác, thất
nghiệp dài dài như bao gia đình khác. Vì nghèo quá Dương tính nước cùng, là đi
vượt biên. Nếu may thì sống ngon lành, còn không may thì chết, còn hơn ở nhà kiểu
nầy cũng chết và chết lần, chết mòn. Nhưng muốn đi vượt biên là phải có tiền, đàng
nầy Dương chẳng có một xu nào cả (Câu hỏi ? Được đặc ra liệu phải làm thế
nào) Cũng may, ba vợ Dương cho Dương một chiếc xuồng chạy bằng máy đuôi tôm. Dương
định dùng nó để đi vượt biên, về nhà Dương rủ chín anh em đi cùng, nhưng tất cả
đều từ chối và cho rằng, đi kiểu nầy khi ra khỏi biển chừng năm trăm mét là toi
mạng ngay. Tuy mọi người nói đúng, nhưng Dương nhất quyết một lòng ra đi và cuối
cùng cũng rủ ren thêm được mười người bạn khác cộng vợ chồng Dương và đứa con
nhỏ năm tháng, tất cả là mười ba người. Sỡ dỉ Dương rủ được số người nầy là gì
Dương nói dối với họ là xuồng của Dương đi chỉ là Taxi, sẽ đưa ra gặp tàu lớn đậu
ngoài khơi, nên họ mới dám đi, còn nói thật như anh em trong nhà lúc trước thì
cũng chẳng có con ma nào can đảm theo cùng.
Năm ấy tháng ba, trời yên, biển lặng, người đi
biển thường gọi « Tháng ba bà già
đi biển « Hàm ý nói thời tiết rất tốt. Giữa khuya, Dương cho khởi hành,
đến mười giờ sáng hôm sau thì phát hiện được một giàn khoan dầu xa xa đang có lửa
bốc lên. Dương mừng quá và cả số người trong chiếc xuồng cũng mừng, hò theo, mặt
nước biển lúc bấy giờ rất êm ả và phẳng lặng, như ta đang đi trên sông không hơn,
không kém. Ngỡ chừng một giờ nữa là sẽ đến đó nhờ họ cứu giúp. Nhưng không! Thấy
thế mà đến ba giờ chiều mới đến nơi, ai cũng bảo, sao mà xa thật. Khi đến nơi,
họ cứu giúp, cho ăn uống rất tử tế rồi chuyển sang chiếc tàu lớn mà họ dùng để
ra vào đất liền, nghỉ một ngày. Hên quá, khi vừa lên tàu lớn, ba tiếng sau, thì
bão ập đến, nhưng đối với một tàu lớn thì không sao, phải chi còn đang đi dưới
xuồng một đoạn nữa. Có lẽ, tất cả đã dâng cho cá mập hết rồi. Sau một ngày nghỉ
dưởng, họ chở mọi người thẳng vào trại tỵ nạn Malaysia và cho nhập trại.
Ở trại được một năm rưởi, gia đình Dương được
chính phủ Hòa Lan đón nhận trên tinh thần nhân đạo và đưa sang Hoà Lan sống cho
đến ngày nay. Khi sang Hoà Lan họ cho học tiếng người một năm và Dương xin vào được
hãng chế tạo Lò sưởi ấm. Thời gian làm việc được một năm, Bỗng dưng một đêm, Dương
nằm chiêm bao thấy ba mình về báo mộng. Rằng « Ba đã phù hộ cho vợ chồng
con đi vượt biên đến nơi, đến chốn và ba báo cho con rõ, ba đã ở tù tại trại Hoàng
Liên Sơn- Yên Bái, trại K7- Z21, nhưng đã chết lâu rồi, con hãy nói lại với mẹ
con ra đó lấy xác ba về, ba nằm nơi xứ lạ quê người cô đơn lắm » Rồi Dương
giật mình thức giấc, mồ hôi ướt đẩm trên vầng trán. Đêm ấy, Dương không ngủ được
nữa và kể lại cho vợ mình nghe tất cả. Ngỡ bà cùng chung ý nghĩ. Ai ngờ !
Bà bảo, ông vớ vẩn nằm chiêm bao rồi nói lung tung.
Vì có bản tính duy tâm, nên mấy ngày trời, vừa
đi làm, vừa suy nghĩ. Dương quyết định viết bức thư gởi về mẹ mình, kể rõ hết đêm
chiêm bao hôm ấy và muốn bà mọi cách phải ra tận ngoài bắc xem sao, dù bao nhiêu
tiền Dương cũng chịu hết. Thư từ qua lại hai ba lần, mất gần mấy tháng trời, cuối
cùng mẹ Dương chìu lòng Dương. Dương gởi về cho bà đường dây đen năm ngàn Đô-la,
hồi năm 1989 số tiền nầy lớn lắm, đủ trang trải cho công việc lo lót và đi đường.
Tiền về, bà bắc đầu xin giấy phép đi thăm chồng từ ấp- xã- huyện- tỉnh và cuối
cùng phải đến chi nhánh Bộ Nội vụ tại Thành Phố Hồ Chí Minh. Nơi đây họ xem xét
giấy tờ xong và xác nhận : Chồng bà là Đại tá Lê văn Lang đang học tại Hoàng
Liên Sơn-Yên Bái trại K7- Z21, sống hay chết thì họ không nói. Bà mừng quá và về
nói lại các con là Bộ Nội Vụ nói đúng y như thằng Dương viết thư về. Khi nhận
giấy xong, bà lập tức ra bắc ngay. Khi đến nơi bà phải mất tám ngày, nào tàu hỏa,
nào xe hơi, nào mướn người dẫn dắt. Bà kể « Hồi ấy người miền bắc rất ác cảm
với người miền nam, hơn nữa nghe bà là vợ một Sĩ quan cấp tá ra thăm chồng, lại
càng ghét hơn » Do đó việc quan hệ, hỏi thăm đường xá rất khó, hỏi
ai ? Họ đều bảo là không biết, chỉ bỏ tiền ra mướn họ chỉ đường, thì may
ra. Nói thì nói vậy, nhưng cũng còn người tốt, mặc dù phải bỏ tiền ra mướn họ và
cuối cùng họ đưa bà đến trại K7-Z21. Đến nơi, văn phòng trại bảo, ông Lang đã
chết vì bệnh rồi, chết ngày 24, tháng 6, năm 1978 và được anh em tù chôn dưới
chân đồi, cách trại năm trăm mét. Hồi đầu khi nghe ông chết bà bật khóc, nhưng
rồi cố giữ bình tĩnh và mướn những người dân sống gần đó, lấy cốt ông lên, làm
vệ sinh và gói gọn mang về Vĩnh Long chôn cất.
Sau gần một tháng đi và về, mang được hài cốt
chồng về tận quê nhà, mặc dù chồng đã chết, nhưng bà rất toại nguyện và thầm
nghĩ, chuyện gì trên đời nầy đều cũng có thể xảy ra. Và, những cơn mộng cũng có
thể biến thành sự thật.
Thủy Điền
Ngày 20, tháng 4, năm 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét