39. THAN ÔI!
Chùm thơ KHA TIỆM LY
Chùm thơ KHA TIỆM LY
Tình người ấm lạnh, nước đầy vơi,
Sống giữa quần sinh lại lạc loài!
Hương lửa dụi vào tro, lạnh ngắt,
Tào khang chà dưới háng, đen thùi!
Đã đem chữ TÍN lau trôn trẻ,
Còn giả cái NHÂN trét mặt người!
Nhìn trước, nhìn sau; nhìn phải, trái,
Khóc không ra khóc, chẳng ra cười!
40. TRÁNG SĨ HÀNH.
(Viết tặng Vĩnh
Thuyên)
Tạm dừng vó ngựa ở
nơi đây,
Quán cũ phong
sương phủ lớp dày.
Còn ta, nửa kiếp phiêu linh đó,
Gom vào bầu chưa đủ cuộc say!
Hàng liễu vật mình theo gió chướng,
Chợt nhớ quê nhà tóc liễu bay.
Hoa đào trước quán bâng khuâng rụng,
Chẳng biết người xưa má vẫn đầy?
Môi xưa còn mọng màu mận chín,
Tóc xưa còn thoảng chất hương lài?
Bóng xưa mờ nhạt lung linh chén,
Lá xưa buồn đón gió
heo may?
Tống Giang rượu
uống đong nghìn chén,
Mà giận mình chưa
đổi cuộc xoay.
Muốn tung cánh đại
bàng muôn dặm,
Mà giận mình chưa
đủ sức bay!
Sờ tóc bạc, thẹn
cùng tuấn mã,
Vỗ gươm thiêng,
thẹn với cỏ cây.
Vó ngựa kì hồ chưa
mỏi bước,
Mà áo phong trần
đã bạc vai!
Thẹn nỗi bình sanh
chưa toại chí,
Gươm anh hùng đã
vuột tầm tay,
Thẹn nghiên bút chợ
đời rao bán,
Thẹn ơn cha, ơn
mẹ, ơn thầy!
Lỡ thẹn cùng Lương
Sơn hảo hán,
Lại thẹn cùng bóng
nguyệt non tây.
Kinh Kha lấy mạng
treo đầu kiếm,
Dịch Thủy dòng xưa
nước thở dài.
Gươm múa bồi hồi
theo tiếng trúc,
Tráng sĩ đi hề,
tang nhuốm màu mây!
Mang chủy thủ,
lạnh lùng qua sông Dịch,
Xác gởi Hàm Dương,
máu chảy nhầy!
Dũng sĩ hề, vì
người tri kỉ,
Hàm Dương hề, mây
trắng bay bay!
Có cái chết sáng
ngời chữ NGHĨA,
Trượng phu hề, đá
vỡ tro bay.
Đô Cương lệ ướt
bâu tân khách,
Rượu Yên bang
không đủ một Đan say!
Chợt ngưỡng mộ
Hoàng Sào rạch đất,
Một thước gươm
thiên hạ chia hai.
Rừng gươm giáo vào
Quan Trung lãnh địa,
Mà ta còn ngơ ngác
chốn thiên nhai!
Ai mài kiếm Lương
Sơn mòn đá núi,
Thẹn đầu non chênh
chếch bóng trăng lay!
Nghe gió lạnh, đồi
cao ngựa hí,
Để trường giang
thao thức canh dài!
Tầm Dương kĩ nữ ôm
đàn hát,
Hơi rượu mơ hồ,
thương nhớ phôi phai?
Nàng nức nở làm
sầu tiếng nhạc,
Ta bâng khuâng dở
chén Mao Đài.
Bóng người cũ tan
dần trong men đắng,
Em và nàng, tri kỉ mấy ai?
Dũng sĩ ngày mai
nào dám hẹn.
Nên nghìn đêm, còn
lại một đêm nay.
Nén u uất, rượu
nồng luôn cạn chén,
Giấu đau thương,
tóc liễu rũ che mày.
Nàng nửa kiếp đón
đưa người mấy lượt,
Nên đắng lòng mà
rượu ngọt thành cay?
Ta nửa kiếp giang
hồ chân mỏi bước,
Gom vào bầu chưa
đủ một cơn say!
Kha Tiệm Ly
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét