BÀI THƠ ĐỘC VẬN
“Ơ” LÀM TRONG MEN RƯỢU SAY
Thơ Trần Thoại
Nguyên
Những ngày qua hồn
tôi thất thơ
Mượn rượu tiêu sầu,hồn
vẫn bơ phờ!
Tôi đi mênh mang
như thần tửu
Lang thang trên
những bãi biển một chiếc bóng dật dờ
Ôi biển khóc gào
mùa cá chết phơi tròng mắt trắng
Ôi gió oi nồng một
mùi tanh dơ!
Còn đâu nữa! Những
bãi biển đẹp thơ!
Tôi không còn làm
Thi sĩ
Bởi Em đã chết!
Em đã chết xác ngập tràn bờ!
Sóng dội ầm vang
mùa trăng vỡ
Mang linh hồn biển
Em nằm chết như mơ!
Phật Chúa nín
thinh! Thời Ma Quỉ!
Thời của ngững kẻ
giết Thơ!
Đại thi hào Nguyễn
Du đã khóc từ gần ba trăm năm trước
Đã khóc cho Bây
Giờ!
Chúng nó đã đầu độc
Em bằng độc dược
Bằng cường toan độc
tố triệu triệu nguy cơ:
Di chứng nhân loại
đời sau tật nguyền méo mó,
Di chứng nhân loại
đời sau bại não dại khờ!
Hỡi Việt Nam !
Sao còn rước nhập chi chúng nó?
Sao còn rước nhập
chi tư tưởng tìm thiên đàng mặt đất mù mờ?
Sao còn rước nhập
chi những thứ độc dược mà nhân loại đã trút bỏ?
Ôi! Độc dược nầy
đầu độc con cháu Mẹ Âu Cơ!
Người dân Việt đã
trường tồn qua hàng ngàn năm lịch sử
Vẫn mãi giữ vững
cõi bờ.
Xương máu trí tuệ
cha ông đâu phải để cháu con lưu lạc tha phương viễn xứ
Làm thế nào rửa sạch
vết nhơ!
Những ngáy qua hồn
tôi xác xơ
Chén rượu khôn
khuây! Hồn thêm bơ phờ!
Ôi môi trường sống
Việt Nam ngày càng ngộ Độc!
Biển chết! Em đã
chết! Không một bóng cờ
Khắp cả l;oài người
rùng mình giận giữ,
Tôi có thể nào!
Tôi có thể nào lại làm ngơ!
Tôi không còn làm
Thi sĩ
Bởi Em đã chết!
Em đã chết xác ngập tràn bờ!
Sóng dội ầm vang
mùa trăng vỡ
Mang linh hồn biển
Em nằm chết như mơ!
Phật Chúa nín
thinh! Thời Ma Quỉ!
Thời của những kẻ
giết thơ!
TRẦN THOẠI NGUYÊN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét