BẾN SÔNG THƠ
thơ Ngưng Thu
Chiều vẫn chiều trên bến sông thơ
Gió mãi ngâm ca khúc đợi chờ
Lời thơ anh thả bên bờ lặng
Rắc xuống đôi lòng những tiếng tơ
Gió mãi ngâm ca khúc đợi chờ
Lời thơ anh thả bên bờ lặng
Rắc xuống đôi lòng những tiếng tơ
Rót những tàn phai xuống tháng năm
Bến sông phủ nguyệt mỗi đêm rằm
Lời xưa giờ đã theo mây khói
Vần thơ trôi mãi chốn xa xăm.
Bến sông phủ nguyệt mỗi đêm rằm
Lời xưa giờ đã theo mây khói
Vần thơ trôi mãi chốn xa xăm.
Về đây giòng cũ, cuối bến ngày
Vần thơ vuột mất tận chân mây
Chiều nghe chân bước lưng chừng nắng
Ai thả lời thề gió cuốn bay ?
Vần thơ vuột mất tận chân mây
Chiều nghe chân bước lưng chừng nắng
Ai thả lời thề gió cuốn bay ?
À ơi câu hát ngày xưa mẹ
Ru hời trưa nắng điệu dân ca
Ngày em xuất giá bờ sông vắng
Mẹ ngóng thương con mỗi chiều tà
Ru hời trưa nắng điệu dân ca
Ngày em xuất giá bờ sông vắng
Mẹ ngóng thương con mỗi chiều tà
Nghe những tàn phai, những tàn phai
Bến thơ chiều lắng tiếng thơ ai
Lao xao con nước, mưa ngày hạ
Hình như trôi hết dấu trang đài.
Bến thơ chiều lắng tiếng thơ ai
Lao xao con nước, mưa ngày hạ
Hình như trôi hết dấu trang đài.
Ngưng Thu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét