Hoa nở làng tôi
(Tiểu thuyết)
Chương 2
„Trung tâm sản xuất và cung cấp cây Bông Giấy giống “
Thành viên
gồm có:
Nguyễn
Thanh Nhân, Trưởng ban Bảo vệ môi trường kiêm Giám đốc Trung tâm
Lê văn Sự,
Phó Giám đốc và kiêm nhân viên cung cấp cây giống
Nguyễn ngọc
Minh, nhân viên Kỹ thuật
Nguyễn văn
Thế, nhân viên Kỹ thuật
Phạm thái
Hoàng, nhân viên Kỹ thuật
Tài khoản,
không
Vật liệu
ban đầu, do bốn nhân viên Kỹ thuật tự nguyện cung cấp.
Trung tâm đã có, nó sau giờ làm việc ở Xã
về, hoạt động âm thầm phụ giúp mấy ông bạn già làm đủ thứ việc như, ương cây,
rép cây, ròng rã gần bốn tháng trời. Bây giờ, hiện tại nó có hơn một ngàn cây
con đang lúng phúng lá. Trong thời gian nầy ông Chủ tịch thường hỏi? -- -- - Công việc tới đâu rồi Nhân. Nó trả lời.
- Dạ, tạm
ổn rồi Chủ tịch, chỉ chờ một tháng nữa ra nụ là em cho khánh thành ngay. Ông
chủ tịch động viên.
- Cố gắng
nha Nhân, anh thông báo các cơ quan sơ sơ rồi đó.
- Dạ, Chủ
tịch khỏi lo, em làm được mà.
- Anh tin ở
em.
Trước khi khai mạc Trung tâm, các ông bạn
già cho mượn một số chậu bông giấy trưng bày trước Trung tâm rất thịnh soạn,
cộng hơn một ngàn cây con đang sắp có bông được để theo thứ tự trong rất đẹp
mắt.
Hôm nay là ngày khánh thành, nó mời tất cả
đại diện cơ quan trong Xã đến tham dự và làm sẵn bốn bằng khen để tặng thưởng
bốn ông bạn già đã bỏ công sức trong những ngày đầu. Ngoài ra không có mời đại
diện Huyện và các nhà Hảo tâm. Ý nó là dành những người nầy vào kỳ sau vì cơ sở
còn quá mới mẻ. Đúng tám giờ nó tuyên bố khai mạc.
Ông Chủ tịch đọc diễn văn, ông khen ngợi đủ
thứ và kêu gọi các cơ quan ban ngành hãy ủng hộ chương trình của ban Bảo vệ môi
trường, nhằm tiếp sức đưa Xã chúng ta tiến sang một bước ngoặc mới.
Sau đó đến nó, tuy chưa có kinh nghiệm đứng
trước đám đông, nhưng nó cũng cố nặn ra những lời lẽ văn chương để giới thiệu
Trung tâm và kêu gọi mọi người cùng ủng hộ. Thiên hạ thấy nó vừa run. vừa vui
vẻ, chân tình và đồng vỗ tay thật nồng nhiệt. Kế đến nó mời ông Chủ tịch trao
bằng khen cho bốn ông bạn già. Nó đứng kế bên vỗ tay như cảm ơn vác vị nầy.
Cuối cùng nó mạnh dạng tuyên bố một câu Lịch sử. “Tôi hứa, đúng sáu tháng nữa
trước cửa các Cơ quan ban ngành của Xã đều có những chậu bông hay những hàng
rào bông giấy đầy sắc màu “. Các đại diện cơ quan vỗ tay thật lâu như tin tưởng
và cám ơn. Đồng thời mọi người cầm một bao thơ ủng hộ bỏ vào thùng . Buổi tiệc
hôm ấy nó làm một con Cầy tơ và vài chục lít rượu đế mời bà con nhậu quắt cần
câu, có người về không nổi. Sau lễ khai trương nó nhờ một số Du kích xã mang
trả những chậu bông về chỗ cũ. Bốn ông bạn già cầm bốn bằng khen khoái chí và
nói.” Nhân cháu làm mấy bác hãnh diện vô cùng đó Nhân “. Nó trả lời, Trung tâm
nầy thành hình là nhờ công của các bác, riêng cháu chỉ là người có ý tưởng mà
thôi.
Trong buổi tiệc thiên hạ vừa ăn, vừa xì xào
ông Nhân nầy tuổi trẻ tài cao, rất tiếc là ông ta không được nằm trong Xã ủy.
Đúng như lời hứa trong ngày khai trương,
chỉ năm tháng sau, các cây bông giấy lớn cao và bắt đầu ra nụ, nó ra lệnh cho
nhân viên ban Bảo vệ môi trường mang số lượng cây cần dùng trồng hết các Cơ
quan của Xã. Bà con đi chợ, qua đường ai ai cũng ngạc nhiên khi thấy Xã tự dưng
trồng quá trời, quá đất cây bông giấy. Rồi người nầy, đồn đại người kia dần hồi
cả Xã ai cũng đều biết, Xã bây giờ có Trung tâm sản xuất cây bông giấy giống.
Loại cây nầy tuy đơn giản, đơn thuần, nhưng bình thường không ai nghĩ đến nó.
Bỗng dưng nó hiện hữu và mang đầy sắc hoa khiến mọi người giật mình, rồi tự
nhiên quan tâm đến nó.
Ròng rã một tháng trời, nhân viên ban môi
trường tự tay chăm sóc từ li, từ tí nay ra hoa, trổ nhụy thật xinh đẹp vô cùng.
Nào vàng, nào trắng, nào cam, nào hồng sum suê. Sáng nào vào cơ quan làm việc,
nó ngồi nhìn ra cửa sổ mà thấy lòng vui vô hạn. Rồi nó tưởng tượng xa hơn hằng
ngày bao nhiêu chuyến xe từ Sài-gòn đi- Lục tĩnh và ngược lại. Có lẽ, họ sẽ
khen quê mình nhiều lắm nhỉ.
Sau khi cây bông giấy thành hình, nó viết
thơ và nhờ Chủ tịch ký gởi đi hết tất cả cơ quan ban ngành, là mỗi cơ quan phải
tự chăm sóc và giữ lấy. Vì ban Bảo vệ môi trường còn phải vận động quần chúng
trồng tiếp.
Ở Trung tâm, bằt đầu có qũy, là nhờ ngày
khai mạc người ta ủng hộ chút ít, nên nó mướn được thêm hai nhân viên mới vào
để phụ giúp bốn ông bạn già. Trung tâm bây giờ kể cả nó là bảy người, nên số
lượng cây giống càng ngày càng tăng thêm. Mặc khác, nó kêu gọi nhân dân mang
những thứ thừa thải như rác rến đem vào Trung tâm ủ thành những đống phân hữu
cơ. Chính nhờ lẽ ấy mà tệ trạng quăng bừa bãi ngoài đường, giảm đi rất nhiều và
Xã trở nên sạch sẽ hơn xưa.
Ngày 15 tháng 08 Ủy ban họp bàn tổ chức
ngày lễ 2 tháng 9, sẵn dịp ông Chủ tịch thông báo thêm một tin vui là Huyện vừa
gởi giấy khen Xã ta, là một Xã đứng đầu trong phong trào thực hiện nếp sống văn
minh. Đồng thời ông cũng đề nghị cấp Ủy khen tặng nó một giấy khen dành riêng
cho những Cán bộ tích cực trong công tác. Cả Hội trường vỗ tay hoan nghênh. Nó
ngồi vừa hãnh diện, vừa đỏ mặt và ngại ngùng trước những người đồng nghiệp.
Chiều về nó ngồi bên mâm cơm cùng mẹ nó, nó
kể lại câu chuyện xảy ra ngày hôm nay. Mẹ nó chẳng khen, mà dường như không hài
lòng và nói. Con làm cái gì cũng vừa phải thôi, không khéo phiền hà lắm con.
Con tốt là mẹ mừng, nhưng phải cẩn thận.
Nó nói, mẹ nói đúng, nhưng con chẳng
sợ gì hết, con làm việc cho dân, cho Xã, con đâu có hưởng lợi hay móc ngoặc vì
đâu, con chỉ mang về cho mẹ với đồng lương như bao Cán bộ khác. Điển hình là
hai mẹ con mình đang ngồi ăn mấy miếng tàu hũ chiên và một đĩa rau luộc chấm
nước tương. Con chẳng ăn năm trâu, bảy bò hay ăn chận kẻ khác, con không gì
phải ngại. Mục đích của con tham gia Chính quyền là hầu giải quyết được nguyện
vọng và ước mơ của mình thôi mẹ, khi thành công rồi, con sẽ về bên mẹ cho đến
suốt cuộc đời. Con nói thế thì mẹ an tâm. Và con cũng nói cho mẹ thêm rằng,
hiện tại con đang bước vào giai đoạn thứ hai. Giai đoạn nầy rất khó khăn, khi
con phải đề cập đến tiền trước bàn dân thiên hạ. Nếu họ hiểu cho thì tốt, còn
không thì chẳng biết thế nào.
Còn tiếp…..
còn tiếp…………….
Thủy Điền
Ngày 02, tháng 5, năm 2016

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét