Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

Ảnh Đỗ thị Minh Giang

 Hẹn mùa sau tôi về
thơ Huy Uyên


Em và những chiếc lá cuối cùng
Nơi đó quán phố rêu chìm lặng
Phai nhạt tháng năm
Hội-An ngày chờ người đến .

Hiên quán bạc lòng màu tím phố
Bên sông Hoài tôi còn ai
Hình bóng cũ quay về nổi nhớ
Xô tan-biền biệt xa người .

Em một mình chùa Cầu
Có buồn trôi hoài dòng nước
Ta đọng hiên đời sóng gió bể dâu
Để mai ngày xa cách .

Em dấu mãi trong tim hình bóng
Gian dối chi nhau
Những con đường sông dài lối rộng
Còn chăng một mối tơ sầu .

Thuyền trên sông trôi
Mái chèo về đâu khua mãi
Đá vàng cổ-tích nhạt phai
Khuya đi bỏ ai ở lại .

Những rặng cây già,gió và phố
Bước chân người về lặng câm
Những ngói rêu trở giấc không ngũ
Dưới kia bến cũ đêm tàn .

Nơi ấy hoa lưu-ly vàng
Âm vang của lời niệm-khúc
Xa rồi những bước chân
Em trong tôi giờ câu từ-biệt .

Ở đó
những ngôi nhà không cửa sổ
Đêm buốt đìu hiu hẹn mùa sau về
Những con hẻm rêu xanh lối ngõ
Con tim bỏ quên đầu phố .

Rừng chiều nắng tắt
Tình  theo những chuyến đò ngang
Quên rồi chân ai xóm nhỏ
Đợi chờ thao thức bao đêm
Thoáng mắt ai vương màu nhớ .
Huy Uyên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét