Tu Ma Thuy Kinh
Tư
Mã Thủy Kính
Tam
quốc Chí ngoại truyện
chuvươngmiện
Đây noí về xứ Kinh Châu , là một nửa tỉnh Hồ Bắc về phiá
tây , còn nưả về phiá đông là Tương Dương , là đất cát cứ cuả Lưu Biểu [ tức
Lưu Cảnh Thăng ] Kinh Châu là phiá trên và Hồ Nam là phiá dươí sông Dương Tử
hai bên là bên này và bên kia cuả Động đình Hồ , xứ này có tất cả là tám quận
và 41 châu [ huyện ] , so vơí giòng họ thì Lưu Biểu cũng là hoàng tôc nhà Đại
Hán vai trên cuả Lưu Bị và Lưu Chương , vốn không có tái cán gì , mà lại già
bệnh , trong lúc thiên điạ phong trần , bốn phương loạn lạc biết rằng không thể
giữ được vùng đất này cuả tổ tiên nên có ý mơì Lưu Bị một ngươì em họ có khả
năng và lực lượng lúc bấy giờ tơí giao phó ,
nếu không thì sớm muộn gì cũng lọt
vào tay ngươì khác , nhưng bà Thái phu Nhân là vợ sau cuả Lưu Biểu và những
ngươì em trai cuả phu nhân là Thái Mạo , thì nhân cơ hội này cướp luôn sự
nghiệp cuả Lưu Biểu , không phải cướp luôn mà cướp giang san cho ngườì con
thứ là Lưu Tông con ruột cuả Thái phu
nhân sinh ra , còn ngươì con cả là Lưu Kỳ con bà đại phu nhân , bà này đã chết , tình cảnh xứ Kinh Châu lúc
này như chỉ mành treo chuông , Bố là Lưu Biểu thì vô kế khả thi lại thêm già
bệnh , ngươì con cả là Lưu Kỳ thì ăn
chơi lêu lổng trắc táng luôn luôn bệnh theo , con thứ là Lưu Tông thì không có
khả năng gì cả , chỉ trông chờ vào mấy ngươì cậu [ tức là em Thái Phu Nhân ]
những ngươì này thì khả năng cũng không có gì xuất sắc , nên tìm moị cách hạ sát Lưu Bị cho bằng được
, thấy Lưu Bị cứ xớ rớ ở đó chờ chết , nên Y Tịch là mạc tân cuả Lưu Biểu thấy
tội nghiệp báo cho Lưu Bị biết để chạy thoát về Tân Dã , Thái Mạo bèn mưu vơí
Thái phu nhân và những tướng thân cận , rôì tâu trình vơí Lưu cảnh Thăng làm
một buôỉ tiệc mơì bá quan văn võ trong tám quận mấy chục huyện tơí ăn mừng ,
mục đích là để phô trương lực lượng , thế lực của Kinh Châu , Lưu cảnh Thăng
rất lấy làm hài lòng , nhưng trong ngươì không khoẻ nên uỷ thác việc này cho
Lưu Bị thay mặt mình làm minh chủ đại hội và hai ngươì con Lưu Kỳ và Lưu Tông đi
kèm theo ngôì hai bên cạnh , đi theo Lưu Dự Châu có tướng Triệu Tử Long và ba
trăm quân giáp sĩ , moị ngươì vào tiệc được một chập thì Y Tịch vưà rót rượu
mơì cho Lưu Bang vưà nháy mắt ra hiệu :
-Xin
vào thay aó ngay và nhân dịp này trốn tức thơì , các cưả mặt Đông , Nam ,Bắc
đều có quân cuả Thái Mạo mai phục , chỉ duy còn mặt cưả Tây , chạy khoảng bốn
dậm thì có một khe nước tên là Đàn Khê chắn ngang , cái khe nước này chiều
ngang ba trượng [ khoảng chín thước tây ] độ sâu cũng rất sâu , trên không có
cầu , vậy sứ quân theo phiá bên trái cho ngựa chạy khoảng hai dậm , ngay chỗ hàng liễu thì đoạn này
nước nông lắm , có thể cưỡĩ ngưạ qua được , qua rôì thì cứ theo đường mòn mà đi
về phiá Tây , tức là vùng Nam Chương sẽ gặp qúi nhân . Đi khoảng một canh giờ thì
trơì đã ngả về chiều , Lưu Bị thấy một chú mục đồng khoảng 12 tuổỉ ngôì trên
mình trâu cho đi chậm rãi vưà đi vừa thôỉ sáo , Lưu Bị thấy đơì sống cuả chú bé
có khi lại sướng hơn mình , thong dong trên mình trâu nhàn hạ , bèn cho ngưạ
tơí gần , thì bỗng dưng chú mục đồng lên tiếng :
-Ngài
có phải là sứ quân Lưu Huyền Đức phá giặc Khăn Vàng ngày trước chăng ?
Lưu
Huyền Đức gật đầu , rôì hoỉ lại :
-Tại
sao chú lại biết tôi là Lưu Huyền Đức ?
-Chẳng
dấu gì sứ quân , sư phụ tôi và những ngươì bạn cuả ngươì thường hay luận bàn về
thế sự và các anh hùng hào kiệt thơì nay , tôi lo việc hầu trà nước nên nghe
lóm được ? thầy tôi noí khuôn mặt cuả Lưu Hoàng Thúc có tướng rồng , hai cánh tay dài quá đầu gối
, mắt sáng như sao , sau này tất làm lên việc lớn ?
-Thầy
cuả chú thự danh là gì ?
-Dạ
tên thật là Tư mã Huy , tự là Đức Tháo ,vốn ngươì ở vùng này [ Nam Chương Dĩnh
Châu ] thiên hạ thì thường goị là Thuỷ Kính tiên sinh .
-Chú
có thể dẫn ta đến ra mắt sư phụ của chú chăng ?
-Dạ
được .
*
Đi
khoảng một dặm đường thì đến một trang viện , hai bên ngõ trồng toàn là hoàng
trúc , qua dẫy trúc thì trong trang viện toàn là tùng bách , tiếng đàn cầm
thoạt trầm thoạt bổng rôì im lặng , một vị tiên sinh vóc hạc mình mai mặc áo
đạo bào vội vã ra đón , tiên sinh cầm tay Lưu dự Châu noí :
-Mừng
cho sứ quân vưà tai qua nạn khỏi ? chốn này cũng là chốn tốt để sứ quân trốn
nạn được ?
Lưu
Bị chắp hai tay xá dài , xong ôn tồn noí :
-Đa
tạ tiên sinh có dạ quan hoài ? chỉ cần nhìn qua bên ngoài thôi mà tiên sinh đã
biết được tất cả ?
Hai
ngươì đi vào nhà , phân ngôi chủ khách an toạ đâu đó thì chú mục đồng mang trà
nước lên , hai ngườì cùng uống , nhìn kỹ Lưu Bị một lượt nưã , tiên sinh chậm
rãi noí :
-Từ
cái thơì Giặc Khăn Vàng tơí giờ cũng trên mươi năm rồi ? vậy Minh Công bây giờ
cơ ngơi lực lượng nhân sự thế nào ?
-Dạ
được tiên sinh hoỉ tơí Bị xin thực lòng trả lơì là quân số thì có khoảng 3000
binh tốt , tướng Võ thì có Quan Công , Trương Phi và Triệu Vân , tướng Văn thì có Tôn Càn , Giản Ung , My Trúc , My Phương
hiện
đang đồn trú ở huyện Tân Dã .
Nhân
sự là quyết định cho sự nghiệp cuả bản thân mình , bỉ nhân không dám noí thẳng
sợ làm mất lòng quí nhân , bây giờ chỉ xin được noí nhắc lại chuyện cũ , nếu
không có Trương Tử Phòng , Hàn Tín , Tìêu Hà thì có lẽ muôn đơì Hán Lưu Bang
cũng chỉ chết dần chết mòn nơi Ba Thục Tứ Xuyên ? vơí nhân sự và lực lượng mỏng
như thế làm sao mà lấn đất dành dân , dương danh hơn thua vơí anh hùng thiên hạ
đơì nay cho nổi ?
-Bị
này kính cẩn lắng nghe lời cuả tiên sinh dậy bảo ?
-Nếu
Chu văn Vương mà không có Khương Tử Nha
thì
cũng chả làm nên sự nghiệp gì ? ba vị tướng quân Quan ,Trương ,Triệu thì đúng
là nhân tài rồi ? nhưng có như vậy là quá ít , còn Giản Ung , Tôn Càn ....chỉ
là thứ thư sinh mặt trắng , làm sao mà đảm đương chuyện thiên hạ lớn lao cho
được ? đêm đêm nhìn thiên tượng trên bầu trơì thì các hùng tinh phúc tinh đều
qui tụ về miệt Nhữ Nam này , mà toàn là bậc kỳ tài đệ nhất trong thiên hạ .
-Vậy
kính mong tiên sinh vì cơ nghiệp nhà Đại Hán giơí thiệu cho Bị này một vài vị “
Sư Phụ “để ngày ngày được nghe lơì vàng ngọc để hy vọng làm lên sự nghiệp rạng
rỡ tổ tông ?
-Chuyện
này thì theo bỉ nhân có lẽ chính Minh Công phải đích thân đi cầu mớí được .
Noí
xong thì hai ngươì dùng bưã cơm tối , trà nước xong thì thư đồng dọn dẹp chỗ
ngủ cho Lưu Dự Châu an giấc .
*
Vưà
mơ mơ màng màng vì lạ nhà , chợp mắt được một lúc , thì Lưu Dự Châu nghe tiếng
chân người dừng lại ở ngoài hiên không vào nhà , noí chuyện vơí Tư Mã Thuỷ Kính
qua cưả sổ câu đuợc câu chăng , chỉ nghe
tiên sinh trong nhà noí vọng ra :
-Ông
có tài vương tá , nên chọn Chuá mà thờ chứ ? sao lại khinh thân tơí yết kiến
Lưu Cảnh Thăng làm chi ? mà chân Chuá cũng gần ngay đây thôi ?
Sau
đó thì không thấy noí thêm câu nào nưã , tất cả chìm vào coĩ đêm u tịch , sáng
sớm hôm sau thì một đoàn ngươì ngựa doTriệu Vân dẫn đầu đứng chờ ngoài trang
viện , Tư Mã Thuỷ Kính trân trọng nhìn Triệu Tử Long noí voí Lưu Dư Châu ;
-Đúng
là một vị phúc tướng ?
Lưu
Bị chắp tay noí :
-Vị
tiên sinh hôì đêm là ai vậy ? có thể cho phép Bị này hân hạnh gặp mặt được
không ?
Tư
Mã Thuỷ Kính noí :
-Ông
ta là bạn cuả tôi , rồì cươì khà khà noí “ Tốt , tốt “ rồi cùng chia tay .hẹn
ngày gặp lại .
chuvưongmiện

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét