Giây phút vội vàng
Truyện ngắn
của Nhà văn Đương Đại THỦY ĐIỀN
của Nhà văn Đương Đại THỦY ĐIỀN
Ngồi bên hàng nước Mía, chờ
chuyến xe đò về Thành phố. Loan cầm cái Muỗng gõ gõ trên miệng ly, rồi nói. Sao
mình vội quá phải không anh ? Tân ngồi trầm ngâm, chỉ còn một khoảng ngắn nữa là
em về nhà em, còn anh thì chẳng biết về đâu ?
Năm ấy hai người cùng thi đỗ vào
một trường chuyên nghiệp, nhưng học khác ngành.Tân quê quán tận Khánh Hòa,
chàng trắng trẻo, to con, đẹp trai lại học khá nên
nhiều cô trong trường thường hay để mắt. Loan cũng thế nàng có một nhan sắc
tuyệt hảo, lại là con của một nhà khá giả ở Thành phố.
Thời gian học hơn một năm, hai
người quen nhau trong một đêm Văn nghệ do nhà trường tổ chức, rồi yêu nhau.
Tình cảm hai đứa càng ngày càng gắn bó, sâu đậm những biểu chứng nầy lớp và nhà
trường đã nhiều lần khiển trách. Nhưng họ cứ nhất quyết một mực bên nhau, không
xa rời dù một li, một tất.
Sau đêm liên quan tạm chia tay lên
đường đi thực tập sáu tháng, để trở về làm Đồ án tốt nghiệp. Họ hò hẹn nhau ra
phía sau vườn nhà trường tình tứ. Họ ngỡ nơi đây thanh vắng, không người qua
lại. Ai ngờ! Đội Cờ đỏ đêm ấy đi tuần tra và bắt gặp. Rồi lập biên bản và trình
lên Ban Giám hiệu nhà trường, dưới mái trường Xã hội chủ nghĩa thời bao cấp
chuyện yêu đương lúc còn đang đi học đều bị cấm tuyệt đối, ai làm sai lại sẽ bị
cảnh cáo và sa thải ngay.
Trong câu chuyện trên, lẽ ra Loan
và Tân chỉ bị cảnh cáo thôi, nhưng vì trước đó họ đã bị cảnh cáo nhiều lần nên
lần nầy nhà trường phải đành sa thải, không còn cách nào khác. Có như thế mới
răn đe được người khác được và cho đây là một nguyên tắc. Thế thì Tân và Loan
cùng chung số phận, không còn cách nào tháo gở.
Ban Cán sự lớp tìm mọi cách giúp
đỡ, nhưng nhà trường nhất quyết thi hành kỷ luật.
Mấy hôm sau nhà trường vẫn cho hai
người đi thực tập tại Cơ quan như bao người khác. Hai người ngỡ mọi chuyện đã
qua. Nhưng không ngờ, sau sáu tháng trở về làm Đồ án tốt nghiệp. Cả hai không
được làm Đồ án và bị gọi lên Văn phòng nhận giấy sa thải. Loan và Tân bật ngửa
khi nhận giấy quyết định sa thải mình ngay trong lúc sắp ra trường, mà không sa
thải trước đó sáu tháng. Việc thi hành kỷ luật nầy thật là một sự việc rất ngộ
nghĩnh và khó tin.
Sau nầy biết ra, chuyện rất dễ
hiểu.Vì danh sách gởi đi thực tập tại các Cơ quan đã có sẵn, bỗng dưng bớt
người ra thì không đúng kế hoặch dự định, còn chuyện sa thải người thì chừng
nào cũng được.
Trưa thứ sáu, cả trường ai cũng
đều bỡ ngỡ, chính người bị sa thải cũng chẳng khác gì.
Loan cho tất cả quần áo và những
vật dụng cá nhân vào Va-li, Tân cũng thế. Hai người đi lang thang ra cổng
trường mà cõi lòng nuối tiếc, vì chỉ còn thời gian ngắn nữa là họ đã hoàn tất
ba năm học. Bây giờ tự dưng trở về nhà và biết trả lời thế nào với gia đình
đây, khi mọi người đang trông đợi ngày con mình trở về với tấm bằng Trung cấp.
Loan trở lại quê nhà mà gia đình
không hay biết chuyện gì. Nàng cứ mãi ngồi khóc, khóc hết ngày nầy, qua ngày
khác và tự hỏi ? Sao mình quá vội.
Trên chuyến xe đò trở lại Thành
phố, rồi ghé tạm nhà người thân và hôm sau đón xe tiếp về Khánh hòa. Mặc dù hôm
ấy Loan có bảo chàng nghỉ tạm nhà nàng, nhưng Tân từ chối. Vì chàng không muốn
chạm mặt gia đình Loan bởi chàng cảm thấy tất cả những lỗi lầm đều do chàng gây
ra cả.
Và kể từ chiều hôm ấy cho đến nay
Loan và Tân không còn gặp nhau nữa, câu chuyện tình dưới thời bao cấp cũng chấm
dứt tại bến xe Xa cảng Miền tây.
THỦY ĐIỀN
18-6-16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét