TỪ TRỜI RƠI XUỐNG
MỘT “THI NHÂN”
thơ Á Nghi
Đất khô nứt nẻ tứ bề
Nhưng Trời thương xót: em về thăm Quê.
*
Tự nhiên ướt át tràn trề
Ươm toàn hạt giống mộng mơ,
Trồng toàn si dại: xe tơ, dệt tình.
Á Nghi * 140616.
EM THEO ANH NHEN?
Ngoài vàm* con nước trong veo
Sao anh năn nỉ, không theo anh dìa?
Hương tràm*: muỗi, đĩa còn chia
Bao nhiêu gỗ đước chẳng lìa quê anh.
Gió chao, lúa ngả, xanh xanh
Theo anh tát nước nhanh nhanh kẻo già!
Nước lên, nước xuống Quê Nhà
Mặn mà hai đứa em à, em ơi!
Á Nghi*140616.
*VÀM: cửa sông, rạch >> chảy ra sông hoặc sông con chảy ra sông lớn, vàm kênh men theo các vàm sông
*TRÀM: khuynh diệp, bạch thiên tầng, chè cay, chè đồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét