TA HÃY CÙNG CHẠY ĐI ANH
thơ NGƯNG THU
Chạy về phía hoàng hôn
những chiếc bóng tan vào màn đêm
màn đêm mị tình đỏm dáng
ánh sáng vờn ly tan
càng chạy càng thương những chú cá lóc, cá trê bò lên bờ sông Sài Gòn sướt mướt.
Chạy về phía ngược sáng
bình minh trốn tìm
ôi miền Trung đau thắt lòng biển cả
từng đọt sóng vươn choàng trắng dãi tang thương
hình như có tiếng gọi bầy đàn từ thẳm sâu đại dương khản cứu.
Thôi anh đừng đọc thơ em viết nữa
đừng chợt thấy rưng rưng bởi những điều xưa cũ
hộp kí ức từng ngẩng mặt kiêu kì
niềm tin bong vỡ
em vẫn đó mà anh
vẫn cứ tìm anh trong rêu xanh kỉ niệm
mà kỉ niệm về biển thật chạnh lòng
biển của bây giờ ngã trắng mênh mông
khúc tình ca biển hát
khựng giữa đời chơi vơi.
Anh hãy lắng nghe lời của xa khơi
tiếng thở của gió bây giờ không còn nghe mùi mặn
chỉ có mùi xác chết áng ngự lòng người
trong hơi thở của biển
có tiếng những hạt cát oằn mình đau
tiếng tỉ tê buồn rũ cánh hải âu
tiếng bọt sóng cuộn trào
biển giận.
Kìa những chiếc bóng thất thần đau chạy phía hoàng hôn
cố xua bầy quỹ dữ
cố tìm nhặt ánh mặt trời sót lại
đường về bình minh còn xa ngái?
ta hãy cùng chạy đi anh
may ra còn thấy chút màu xanh
ôi biển !
NGƯNG THU
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét