Tình Yêu
Chùm thơ THÂN HỮU
Chùm thơ THÂN HỮU
Trầm vân
Chiêu Anh
Tình yêu nào có tuổi đâu
Tóc xanh yêu đến bạc đầu còn yêu
Phong ba bão tố bao chiều
Vẫn căng buồm gió khua chèo ra khơi
Tóc xanh yêu đến bạc đầu còn yêu
Phong ba bão tố bao chiều
Vẫn căng buồm gió khua chèo ra khơi
Nụ hôn mê đắm bờ môi
Cháy bừng lên ngọn lửa trời phiêu du
Cháy bừng lên ngọn lửa trời phiêu du
Vòng tay ôm ấp cơn mơ
Đôi hồn tan chảy qua bờ chiêm bao
Như ngày nắng hạn cồn cào
Cơn mưa chợt đến khát khao mong chờ
Những cành lá mục bơ vơ
Nhú mầm xanh biếc bất ngờ cành xuân
Cơn mưa chợt đến khát khao mong chờ
Những cành lá mục bơ vơ
Nhú mầm xanh biếc bất ngờ cành xuân
Tình yêu xa cũng thấy gần
Vọng về ngàn tiếng chim ngân qua lòng
Suối tình rẽ nhánh nhớ mong
Nước trôi về hóa thành sông ai ngờ
Vọng về ngàn tiếng chim ngân qua lòng
Suối tình rẽ nhánh nhớ mong
Nước trôi về hóa thành sông ai ngờ
Tình yêu như tuổi dại khờ
Như vầng trăng dại lửng lơ đêm trường
Trái tim chỉ biết yêu thương
Một mai tan vỡ tình buồn đành thôi
Như vầng trăng dại lửng lơ đêm trường
Trái tim chỉ biết yêu thương
Một mai tan vỡ tình buồn đành thôi
Trầm Vân
Xuân Đi Rồi…!
Xuân đi rồi! Trời xanh buồn muốn khóc
Mây tím chiều tản mạn bước phiêu du
Gió đong đưa phe phẩy cụm sương mù
Mưa rã rích tưởng chừng như hờn tủi.
Xuân đi rồi! Rừng già buồn thêm tuổi
Liễu rũ cành, thông ngừng gọi lũ chim
Trăng nghiêng mình, sao lấp lánh trời đêm
Nắng vội tắt, hoàng hôn thiêm thiếp ngủ.
Xuân đi rồi! Vườn hoa buồn ủ rũ
Lũ bướm ong thôi tình tự thiết tha
Cúc héo tàn, lan đổi sắc nhạt nhòa
Đào rụng cánh, mai xa cành nuối tiếc.
Xuân đi rồi! Hạ về buồn đơn chiếc
Nghe trong lòng luyến tiếc thuở xa xưa
Tiễn xuân đi chào hạ đến giao mùa
Đêm trăn trở tâm tư vừa khắc khoải.
Xuân đi rồi! Tuổi đá buồn tê tái
Bên dòng đời vọng mãi chuổi ngày xanh
Hạ chưa về sao xuân vội qua nhanh
Có lưu luyến chút tình xưa bỏ lại…?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét