Thanh thản
thơ Mai Bá Ân
Những cơn mưa lũ và bụi bặm lọc
lừa phủ ngập một vùng trời đất
em quấn mình trong chăn ấm
réo gọi anh
trời đất vô tình
ném tiếng em trở lại
Anh đi qua những đồi núi nhấp nhô thị thành loang lổ
đi qua những nấm mồ hoang
những nghĩa trang đồng đội anh nằm
dưới những tấm bia liệt sĩ vô danh
em quấn mình trong chăn ấm
réo gọi anh
trời đất vô tình
ném tiếng em trở lại
Anh đi qua những đồi núi nhấp nhô thị thành loang lổ
đi qua những nấm mồ hoang
những nghĩa trang đồng đội anh nằm
dưới những tấm bia liệt sĩ vô danh
không người thân kẻ thuộc
Anh đi về bao vùng quê
những mẹ già ngồi rưng rưng khóc
mòn mỏi tin con mà chẳng một dòng tin
ước gì những thi hài nằm dưới tấm bia vô danh kia choàng sống dậy
ôm mẹ trong vòng tay
hay hồn thiêng dưới những nấm mồ hoang hiện về trong giấc mơ
để báo với mẹ rằng con đã về gần bên mẹ
Lúc ấy trời sẽ sáng hơn đời sẽ sáng hơn gương mặt em rạng rỡ hơn
đồi núi hồi sinh những cánh rừng hoang dã
thành phố thanh trong hơn trên những nẻo đường
và ánh mắt mẹ già thôi rưng lệ
anh sẽ lại về cuộn trong chăn ấm
cuộn em trong vòng tay
Đôi lúc sự thanh thản lòng
chính là một cứu rỗi không cần có đức tin
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét