|
Tặng bạn N. T
Ngốc! Chàng đúng là ngốc thật.
Các bạn sinh viên lớp tôi đặt tên cho chàng như vậy là vì chàng không thuộc
vào cái Top Ten nào trong sự phân loại của Xã hội đương đại, chẳng hạn
như đẹp trai, tài năng hay được phép xếp hàng để lọt vào
danh sách “Đại gia”. Bởi, từ nhỏ chàng đã sống thiếu cha, vì cha là
liệt sĩ chống Pháp, vắng mẹ vì mẹ đã theo cha đi vào lòng đất do bệnh hiểm
nghèo. Do vậy, chàng đâu được thừa kế chút của cải nào của gia đình để làm
bàn đạp mà đi lên ở thì tương lại!
Song, đối lập với những điều
đó; chàng có một đầu óc chứa đầy sự kiêu hãnh, lòng tự trọng và nghị lực phi
thường (chàng nghĩ về mình như thế) Chàng coi khinh tất cả những gì liên quan
đến các trạng từ “Đẹp trai, có tài và căng túi”. Nhưng, thật quái lạ, người
như thế mà lọt thẳng vào đôi mắt xanh của cô nàng được mệnh danh là kiêu kỳ
nhất lớp.
Nàng kiêu kỳ bởi nhiều người nói rằng nàng
có rất nhiều ưu việt để
thu hút người khác giới; rằng nàng có đôi mắt biết nói, đôi môi mọng đỏ chứa nụ cười
duyên làm xao xuyến lòng người. Các chàng trai trong lớp đều thích tính hồn
nhiên, trong trắng pha chút lãng mạng ở nàng. Lại nữa, Nàng còn có một thứ mà
ở những cô gái cùng lớp không thể có. Đó là
sức hấp dẫn lạ lùng từ Nàng. Bởi sức hấp dẫn ấy đã khiến các chàng trai không những trong lớp mà bất kỳ ai, sau
lần tiếp xúc với nàng đều mong được một lần
đôi mắt xanh ấy liếc nhìn mình.
Nhưng không thể tin được; không
thể hiểu nổi vì sao đôi mắt xanh ấy lại chỉ dành
để nhìn thằng vừa
ngốc vừa nghèo kia một cách tình tứ mới ức
chứ. Chẳng ai hiểu gì cả. Thế mới lạ chứ!. Và cuối cùng ai cũng nhận
ra là vì Nàng đã thật sự cảm tình đặt biệt với
chàng “Ngốc” rồi!!!
Một sáng chủ nhật nọ, bạn cùng phòng đi chơi
hết còn nàng ở lại trông nhà; có anh chàng từ lớp khác
- người Hải Phòng, xuất hiện và đứng ngay trước
cửa phòng. Chàng với vẻ lúng túng và bẽn lẽn nhưng chứa đựng sự tự tin, nói: “Mình là đối thủ tay cờ của thằng “Ngốc” đây bạn ạ...” Nàng
rất hiểu ngôn từ “Đối thủ tay cờ” Bởi
nhiều lần Nàng còn nghe chàng này rất mạnh bạo chứa đựng sự thách thức
khoe với mọi người: “Nàng ấy không là của riêng “Ngốc” ta đâu nhé. Nếu bây
giờ mà nghe nói như vậy chắc các cô gái trẻ sợ thế nào mình cũng bị anh ta hại.
Song lúc đó, Nàng không hề sợ, cũng không mếch lòng điều mà chàng trai đã bộc lộ một
cách đáng yêu như thế. Lúc ấy Nàng chỉ mỉm cười như
để trả ơn chàng đã nói lên được tình cảm của mình đối với nàng.
Còn vì sao Nàng lại chỉ để ý đến chàng
“Ngốc”:
Có lẽ nó ở chỗ
này? Rất tình cờ, trong những buổi lao động, Nàng bắt gặp cái chất
Người ở chàng Ngốc. Khi làm, chàng lẳng lặng, miệt mài với công việc, không
để ý đến ai, không cần ai biết mình làm tốt hay xấu; chàng cắm cúi, chăm chỉ
làm hết việc của mình với tinh thần trách nhiệm cao, với ý thức tốt và phớt
lờ tất cả... Chính cái phớt lờ rất đời thường đó đã nãy sinh mầm mống tình
cảm ở Nàng đối với “Ngốc”. Nàng thường âm thầm theo dõi từng động tác của chàng khi chàng làm
việc hay trong học tập và lao động. Nàng cảm
nhận được ở chàng một đức tính rất đáng quí – Đó là cẩn trọng trước mỗi khi
bắt tay làm bất cứ việc gì; vì thế chàng chưa bao giờ phải làm việc gì đến
hai lần như một số bạn khác.
Chàng luôn được lãnh đạo
lớp “quan tâm” Họ thấy chàng chẳng than phiền bất cứ việc gì; dù xa, dù khó
khăn, nặng nhọc chàng đều chấp nhận sự phân công. Chàng cần cù, chăm chỉ và
dễ giải đến là dễ thương, Nàng cảm chàng ở cái tính âm thầm lặng lẽ, chịu đựng làm hết khả năng của mình mà không khoa trương, khua
môi múa mép.
Nhìn vẻ bề ngoài, chàng
Ngốc không hề mảy may có gì để sùng kính. Người hơi thô, dáng đi trông đến là
vất vả; từ rất xa nhìn dáng người chúi sâu về đằng trước, nàng biết đó là
chàng chứ không phải ai khác. Thầy tướng số nhận xét về
dáng đi như vậy là đời rất vất vả và khổ ải về sau. Trên
người chàng chỉ có một đặc điểm nổi bật là khuôn mặt chàng toát lên sự
thông minh và trẻ trung và đôi mắt ấy của chàng rất
biết nhìn đời. Nhìn vào đôi mắt ấy, Nàng như thấy
những cam chịu, uất ức và nỗi đau của con người nghèo nàn, cơ cực. Tất cả
những điều đó có ở trong sâu kín tận tâm can chàng.
Mặc dù ngốc nhưng chàng biết lẽ sống và rất tư cách với bè
bạn. Chàng chẳng bao giờ than phiền với ai về cái tên Ngốc mà mọi người gán
cho.
Chàng “Ngốc” đúng là ngốc thật! Sao chàng
chẳng có chút phản ứng nào khi người ta gọi chàng như thế. Người ta có thể
khinh chàng mà chàng không khinh lại để tỏ ra mình có lòng tự trọng. Người ta
cười cợt, trêu chàng mà chàng chẳng cáu để tỏ ra mình hiểu biết và có trí
thông minh.
Nàng, thì nàng biết rõ:
chàng không hoa lá, màu mè và cũng không biết nói những lời sáo rỗng để
lấy lòng ai. Có lần Nàng “Gợi ý” về vấn đề đó để thử độ nóng của chàng. Và bỗng lúc đó như có tổ kiến lửa” ẩn núp trong chàng bấy lâu, chàng
được cơ hội có quyền bộc lộ trí tuệ của mình:
-Tôi
xem thường lời xả giao phù phiếm. Ai bảo là tôi “Ngốc”. Tôi mà ngốc ư? Có
đúng vậy không? Họ khinh tôi để được cái gì? Phải chăng họ kém tôi đến hàng
trăm lần yêu thương, tôi không nói ra nhưng tôi thương họ đấy thôi. Họ cười
tôi ư? Tôi không muốn có kiểu cười như họ. Tôi cũng rất biết cười, có đến 36
kiểu cơ đấy bạn. Nhưng nếu tôi cười sẽ làm phật lòng họ và lúc đó khuôn mặt
họ sẽ là “Con” chứ không phải “Người” như họ tưởng. Thực ra có những người
rất ngô nghê, đần độn nhưng lúc nào họ cũng kiêu căng cho mình là thông thái.
Còn tôi sống bằng tình người, nghị lực và tự chủ; tôi không thích chạy theo
thói hư, tật xấu ở đời. Tôi chỉ có được sự thù ghét khi những kẻ lợi dụng
quyền hành để trục lợi cho riêng bản thân mình. Tôi yêu và tin vô cùng với
tất thảy bè bạn của mình. Đến một lúc nào đó mọi người sẽ hiểu ra thế nào là
“Ngốc” thế nào là “Thông thái”.
Chàng “Ngốc” lý giải với Nàng
nhiều và Nàng cũng chứng kiến những chuyện tương tự nhu lý giải của
chàng. Nhưng, cái tính ngạo mạn của “Ngốc” đã dẫn đến bi kịch của tình
yêu. “Ngốc” yêu say đắm Nàng, nhưng Ngốc quá vụng về trong lời nói và cử chỉ.
“Ngốc” đã nghìn lần đến thăm nhà Nàng, nhiều lần đã định nói ra điều ấp ủ
trong lòng mà “Ngốc” không thể nói. Một hôm, vẫn thấy “Ngốc” không thể nói mà
trong hành động Ngốc đối với Nàng thì đó thật là tình cảm cao thượng mà sao
Ngốc vụng về quá! Nàng bỗng hỏi Ngốc:
-
Anh! Tình yêu! Tình yêu đối với anh? Sẵn dịp để bộc lộ sự thông thái của
mình “Ngốc” không ngần
ngại đáp ngay: - Tình yêu ư? Tình yêu của tôi là lòng tự
trọng và danh dự!
Với Nàng đó không là câu trả lời mà Nàng
mong đợi ở chàng bấy lâu.
Ồi! Sao Anh ngốc đến thế!, ngốc gì ngốc dữ vậy anh!!!
Chàng “Ngốc” bàng hoàng về lời
sĩ vã hay đó. Song chàng không biết rằng chính lời sĩ vã đó là dấu chấm hết cho
tình yêu khi cả hai người đều mang trong lòng sự tự trọng tột đỉnh.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét