CHIẾC ÁO RÁCH
YẾn LAN
Tôi ngồi ở bóng cây Ké yểu
điệu như dáng thư sinh, lắng nghe con chim lạ đậu trên cành, đang dường quên
tất cả những sóng nắng chạy quanh mình, thả từng tiếng kêu ngọt như những lời
thơ hay, rơi bừa bãi ở các chòm cây không động. Những khi chim ngừng giọng, tôi
nhìn xa, nhìn xa, toàn trưa, toàn nắng.
Đã năm năm tôi trở lại đất này, những rừng
núi kéo giăng trùng trùng, điệp điệp quanh tôi không có gì thay đổi, cũng không
có gì cũ kỹ, cây cỏ vẫn xanh tươi và mát như hồn một thiếu nữ đầy xuân.
Vải hoa lau, tơ đã sẩm ra màu lụa cũ, nhưng
vẫn dài và vượt ra ngoài đám lá, theo gió, khẽ lắc đầu và yểu điệu và mơ mộng
như Nàng.
Ồ! Sao nàng lâu ra quá thế ?
Từng
lúc, tôi lắng nghe, nhưng trong dòng suối khuất bên kia hàng sậy, không có
tiếng chân người lội. Đã mấy lần tôi được thấy Nàng nhẹ nhàng qua dòng nước
trong như hồn trinh bạch ấy, và đã mấy lần tôi cảm thấy hồn tôi đầy hương lạ
của hoa rừng.
Tôi bâng khuâng ngắm những chỉ mây mờ dợn sóng
trên cao, trên tấm trời xanh nhàn nhạt, màu xanh như khao khát bóng hồng!
Có lẽ hôm nay Nàng bận, hay Nàng nghi ngờ tôi!
Rồi tôi tiếc, tôi ân hận! Về nơi này làm gì để cô độc với những ý nghĩ phiền
phức của mình?
*
Bốn hôm trước, kèm ngựa ở gốc suối Vối, tôi
tình cờ ngắm Nàng đang đưa tay ngắt một cành sim dại. Những cánh hoa màu cánh
sen nhạt nắng đang rung rinh như nũng nịu với bàn tay nhỏ bé, trắng trẻo, xinh
xắn của Nàng.
Tôi là người thiếu đủ các thứ tình, gặp
Nàng, sao tự nhiên hồn tràn ngập cả những gì đã đầy đủ quá, đầy đủ cho đến như
phải trào ra ở đằng miệng bằng lời yêu đương nhẹ như tơ nhện, trào ra ở đằng
mắt bằng những tiếng nói thầm kín như cô phòng những cung nữ đang xuân. Có bao
giờ tôi còn được như thế hay không, hỡi Thượng Đế ? Và tôi mến Nàng, lần đầu
tiên tôi không dám tin ở lòng nhân loại.
Tôi với Nàng đứng yên ở đó lâu lắm, mãi khi
nghe tiếng bò rống ở bên kia gộp đá, Nàng mới e thẹn bước đi! À thì ra Nàng là
một nàng đi chăn!
Những khoảng rừng nhỏ mọc lém trong các rặng
núi nhô cao, mà tôi đứng ở ven chân, trong nắng hấp, đã nổi bật lên và ra lắm
màu sắc như là lạ lùng, như là huyền ảo!
Tôi cũng lải rải bước theo Nàng. Nàng thẹn
thùng quay mặt đi, dừng lại, lấy chân xỏa lên mặt cỏ xanh dìu dịu và khẽ cựa
mình.
Tôi nhận thấy như có những lượn sóng bồi hồi
đang nhẹ ẩy Nàng ra gọp đá mà Nàng đang tựa.
-
Cô
có nước?
Nàng
nghe hỏi, không dám day mặt lại, má Nàng đỏ ửng lên, có bao giờ tôi đê mê hơn,
man mác hơn ? Tôi hỏi tiếp:
-
Cô
có, cho tôi xin nhờ một hớp nước, đi cô!
Nàng
ngồi xuống cỏ, dáng lanh lẹn như chim vành khuyên, nhưng vẫn thẹn thùng không
nói.
À thì ra nàng đang mặc một manh áo rách. Tay
bên phải đã cụt lên tới vai, và vạt trước , vạt sau tước từng đường dài.
Nàng
nhìn tôi như van lơn cho tôi đi, cho tôi đừng thấy cái tơi tả trên thân hình
ngả ngọc của một kiếp sơn nhân!
Đôi dép mo Nàng mang khẽ động từng tiếng khô
khan trên gôp đá, rồi vội vàng Nàng đứng lên, lảng tránh vào lùm cây mà hoa chỉ
nở một màu...
Tôi
vẫn thong thả vọng theo: - Tôi khát lắm, xin cô một hớp nước.
Một chốc Nàng hiện ra, như một ánh sao sa, như
một đường tràng lạc, tất cả rơi vào hồn tôi với những ý bất diệt của một tình
yêu đang nhốm.
Nàng
đem nước ra cho tôi uống. Nàng chỉ giúp cho một con người đang khỏi khát mà
thôi.
Nàng là Tiên vì sắc đẹp, là nắng vì Hồng, là
rừng vì Mát. Uống nước xong thân hình tôi nhẹ nhàng dường như có thể lâng lâng
bay đến quảng không nhạt nắng. Tôi ngây ngất, đê mê, chẳng còn biết gì đã có
quanh mình.
Nắng rây kia ư ? Với tôi đó là ánh trăng một
đêm thu sạch.
Ve gọi kia ư ? Là bản đàn của một tối tân hôn.
Rồi tôi lặng yên, tôi ghi nhớ nơi gặp gỡ, sự gặp gỡ thiêng liêng thứ nhất trong
đời.
Người đi chăn tôi gặp hôm nay là một lực
điền! Tóc anh ta đã lâu chưa cúp, mọc chỉa xuống cổ áo, mọc vượt ra mang tai, làm
rõ bật cái cằm vuông dưới cặp môi mím vào và sóng mủi gãy!
Chiếc áo rách mà anh ta mặc trông kỳ cục và
thô bỉ làm sao. Ánh nắng hôm nay khác với hôm gặp Nàng, vàng cháy như hung ác
thiêu đốt muôn loài.
Nước anh ta đưa cho tôi uống, có vị gì mằn mặn,
có vị gì chua chua. Tôi thất vọng nhìn đó đây trong khi anh ta chất phác nhìn
áo quần tôi mặc.
Cánh mây tang bay trên nền trời lam, tưới qua
ánh mặt trời, đi đến đâu, cỏ cây râm mát đến đó. Những đầu núi xa, vẫn hùng
dũng vươn cao trong sức oi ả của nắng vàng hanh.
Tôi
hỏi người đi chăn ấy:
-
Anh
ở đồng nào về chăn đây?
-
Tôi
ở ấp Thượng An.
-
Xa?
-
Không,
gần đây, qua hai dòng suối là tới !
-
Sao
lâu nay tôi không gặp ?
-
Tôi
đi chăn thế cho một người chứ thường vẫn ở nhà!
Bao nhiêu ý nghĩ lắng trong hồn tôi đều bùng
dậy! Lúc bấy giờ, tôi nhớ nhìn ra đàn bò đang ăn cỏ ở dưới đồi kia là đàn bò
của Nàng. Của Nàng, và vò nước nhỏ tôi đang uống đã thường được gần gụi với
khuông miệng tươi như đào non kia nữa!
Nàng
ơi Nàng! Sao Nàng không ra? hay đó là một sự thử thách! Tôi muốn hỏi ngay người
đàn ông cục mịch này, tôi muốn xẻ hầu anh ta trước khi anh ta thốt lên tiếng
nói để uống lòng anh, uống sự thật của tâm can anh.
Bỗng anh ta tự nhiên hỏi tôi:
-
Thầy
đi ngang đây, lúc nãy có thấy một đám ma?
Có gì lạnh lẽo, lạnh buốt tê tái thổi vào
tôi. Hồ mắt tôi như bị sa mù làm vẩn, tôi không thấy được gì. Có phải trước mặt
tôi có ánh nắng hay không, hay là tấm màn đỏ chói phản chiếu nên vì một bó đuốc
đưa ma? Tôi không đứng vững được nữa, bể đầu tôi đang có sóng dậy, tôi há hốc
miệng ra để nghe người đi chăn kia tiếp:
À quên thầy thấy làm sao được, đám ma đi
sớm lắm kia mà, tội nghiệp!
Tôi rú lên: - Ai,
đám ma ai? Có lẽ anh ta ngạc nhiên lắm, sao mà tôi ghét anh ta, tôi ghét cái vẻ
chậm chạp, rù rờ của anh ta quá thế ? Anh thong thả để vò nước xuống,
thong thả chỉ vào xóm xa, thong thả lắp bắp nói:
- Ông Phó làng Cửu An !
Còn Nàng, tôi lại nhớ đến Nàng ngay:
- Có lẽ anh đi chăn thế cho một người con gái ?
Anh ta trố mắt nhìn tôi:
- Sao thầy
biết ?
- Vì tôi thường xin nước cô ta., cũng như đã xin
anh !
Anh ta gật đầu rồi vu vơ đưa tiếng hát, những bài hát
chiều chiều xinh như màu da thiếu nữ ! Tiếng vang vọng thung lũng phản dội
lại, thon lỏn như tiếng động của những quả cây chín vào trên mặt bông đá có âm
thanh. Tôi hỏi tiếp :
-
Sao cô ấy hôm nay không đi chăn ?
Anh ta lại lơ đểnh và ngớ ngẩn quá, đưa mắt nhìn đường
cong của núi, những đường đèo nho nhỏ vắt ngang rồi hỏi lại tôi :
- Thầy ở đâu về đây ?
- Tôi ở phố !
Cũng một câu hỏi như Nàng hôm nọ, nhưng khác Nàng, anh ta
reo:
-
À ở phố vui lắm thầy nhỉ, và sang trọng lắm nhỉ ?
Thảo nào !
Tôi bực mình hỏi :
- Cô ấy hôm nay sao không đi chăn ? Anh ta tự nhiên đáp!
Chả biết mà dường như cô ta ở nhà may vá gì ấy.
À thì ra Nàng
không muốn mang mãi chiếc áo rách trước mặt tôi. Nàng không muốn cho tôi thấy
sự nghèo đói bao phủ rõ ràng lên trên cái Đẹp !
TTTN số 22
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét