Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

một trời hư không
Chùm thơ Nguyễn Minh Phúc


thì em cũng bỏ đi rồi
nỗi buồn rát mặt chỗ ngồi tàn phai
hai tay ghì lại sớm mai
cơn đau vỗ nát hình hài tình yêu

còn đây mảnh vỡ trong chiều
hơ khô đi những tiêu điều mưa bay
nẻo về tàn một cơn say
tình thoa son phấn đọa đày một tôi


nghe mưa tạt kín lưng trời
nghe em thả nắng về phơi chỗ nằm
tôi ngồi với mộng trăm năm
để đâu cho hết vết dằm trong tim

lơ thơ cơn gió nổi chìm
ngày qua tháng lại tôi tìm bóng tôi
mới hay mây đã qua đời
mùa xưa còn lại một trời hư không...

nguyễn minh phúc

gió qua Trà Khúc

về lại Sông Trà chiều xuống thấp
tôi lạc bãi bồi xanh ngút cây
có lẽ sóng tràn lên đỉnh dốc
nên sương chống chếnh trãi giăng đầy

câu thơ cũ ngày rời phố chợ
Quảng Ngãi ngày về không mũ che *
may còn có quê hương mà nhớ
dù hắt hiu những lối đi về

quán cóc một tôi - ngày xuống chậm
bè bạn đâu rồi tiếng gọi khan
chỉ bóng chiều rơi tràn ngùi ngậm
ném xuống đời nhau những vết bầm

chiều nay gió thổi qua Trà Khúc
có thấy hồn tôi chìm mây bay
thấp thoáng bờ xe chiều gió giục
khói sóng không nhòa... sao mắt cay...

nguyễn minh phúc
* Quảng Ngãi tôi về không mũ đội - ý thơ Phan Nhự Thúc

Giấu đêm vào tóc         

Người đàn bà mang nỗi sầu năm tháng
Giấu vào đêm từng sợi tóc bạc dần
Nghe tiếc nuối từng chiều trôi lãng đãng
Hiu hắt sầu chạm nỗi nhớ mênh mông ...

Thao thiết nhớ mây tràn trên bờ tóc
Hương tình yêu đêm hạnh phúc đợi chờ
Hằn dấu môi khung ngực trần ngà ngọc
Sợi tóc nào ngơ ngẩn giữa cơn mơ

Tình đến vội trong mưa nhòa buổi ấy
Rồi bỏ đi cùng nỗi nhớ bên trời
Nghe thầm lặng cơn mê chiều hoang hoải
Từng đêm nằm đau sợi tóc nào rơi

Giấu nỗi nhớ vào đêm tràn chân tóc
Hong khô tình mờ sương khói chơi vơi
Đêm thiếu phụ cô đơn buồn bật khóc
Một vì sao
chập choạng
tắt ngang trời…

                              Nguyễn Minh Phúc









Thơ: Mai Bá Ấn

.
.
.
       Sinh năm 1960, nơi vùng quê Tam Mỹ (Núi Thành, Quảng Nam), tốt nghiệp Ngữ văn, ĐHSP Quy Nhơn (1982), anh về dạy học tại Quảng Ngãi.
           Hiện anh là Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Quảng Ngãi. Khởi sự văn chương bằng thơ, nhưng từ sau khi bảo vệ xong Luận án Tiến sĩ Văn học, Mai Bá Ấn dành nhiều thời gian cho việc nghiên cứu. Đến nay, anh đã xuất bản 3 tập nghiên cứu-tiểu luận-phê bình, 3 tập giáo trình giảng dạy và 3 tập thơ.        Thơ anh  mộc mạc mà tài hoa, giọng đùa cợt mà ngậm ngùi, câu chữ dân dã mà sâu kín những nỗi niềm triết lý.
(NGUYỄN KIM HUY chọn và giới thiệu)



Thanh thản

Những cơn mưa lũ và bụi bặm lọc lừa phủ ngập một vùng trời đất
em quấn mình trong chăn ấm
réo gọi anh
trời đất vô tình
ném tiếng em trở lại

Anh đi qua những đồi núi nhấp nhô thị thành loang lổ
đi qua những nấm mồ hoang
những nghĩa trang đồng đội anh nằm
dưới những tấm bia liệt sĩ vô danh
không người thân kẻ thuộc

Anh đi về bao vùng quê
những mẹ già ngồi rưng rưng khóc
mòn mỏi tin con mà chẳng một dòng tin
ước gì những thi hài nằm dưới tấm bia vô danh kia choàng sống dậy
ôm mẹ trong vòng tay
hay hồn thiêng dưới những nấm mồ hoang hiện về trong giấc mơ
để báo với mẹ rằng con đã về gần bên mẹ

Lúc ấy trời sẽ sáng hơn đời sẽ sáng hơn gương mặt em rạng rỡ hơn
đồi núi hồi sinh những cánh rừng hoang dã
thành phố thanh trong hơn trên những nẻo đường
và ánh mắt mẹ già thôi rưng lệ
anh sẽ lại về cuộn trong chăn ấm
cuộn em trong vòng tay

Đôi lúc sự thanh thản lòng
chính là một cứu rỗi không cần có đức tin


Hỏi?

Tôi hỏi gió?
- Gió bay

Tôi hỏi nước?
- Nước trôi

Tôi hỏi mây?
- Mây tỏa về trời
Tôi hỏi người?
- Người lặng im không nói
Giữa hờ hững lòng tôi chợt ngộ
- Gió là bay
- Nước là trôi
- Mây là của trời
- Người im lặng chính là người chân thật


Lục bát giữa thương trường


Đem câu Lục bát yêu thương
lia vào giữa cuộc thương trường liều chơi

Trụi trần câu Lục buông rơi
sáu con chữ cứ dạt trôi bên đường
Câu Bát chen giữa thị trường
thập thò như gã gian thương mua hàng
Sáu con chữ xếp hàng ngang
tên là: Tèo, Tý, Bảo, Ban, Quýt, Bòng
Cùng nhau đi bán hàng rong
kiếm ăn qua bữa giữa dòng ngược xuôi
Câu Bát tám chữ ngậm ngùi
đâu cha, đâu mẹ, đâu người đoái thương
Đêm về vất vưởng hè đường
tuổi thơ ăn đất nằm sương lạnh lùng
Cuộc đời là cuộc đời chung
mà ai mặc sướng ăn sung nói cười…
Một hôm câu Lục rong chơi
gặp bà lão áo tả tơi bên đường
Lạy ông thương…
lạy bà thương
cho con…
đôi chút phước sương qua ngày
Câu Bát run run trên tay
tám ngàn với tấm lòng này…
bà ơi…

Thơ bay cuối đất cùng trời
thừa cách tân vẫn nhạt vơi tấm lòng
Lục bát xin lắng tiếng trong
giữa thị trường với đôi dòng yêu thương
Thương trường
cứ việc thương trường
thơ ơi xin chớ gian thương nhân tình

                            MAI BÁ ẤN- Quảng Ngãi



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét