NHÂN ĐỌC BÀI “ĐỌC THƠ
HỒNG THANH QUANG”
CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN KHÔI
Nguyễn Ngọc Kiên
Khi đọc bài của Nguyễn Khôi “Đọc thơ Hồng Thanh Quang” viết về chuyện Hồng
Thanh Quang in cái gọi là thơ trên tờ TINH HOA (phụ san báo Đại Đoàn Kết của
MTTQ Việt Nam), chúng tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của Nguyễn Khôi, nhưng
xin nhà thơ nên cảm thông với Hồng Thanh Quang vì theo chúng tôi biết, người đầu
tiên “phát minh” ra việc làm này là ông Hữu Ước – người trước kia vừa là thủ
trưởng vừa là thầy thơ của ông Hồng Thanh Quang. Bốn câu thơ nhà mà Nguyễn Khôi
muốn chia sẻ với Hồng Thanh Quang, nguyên văn như sau:
Sợ không có độc giả
Báo
mình in Thơ mình ?
-Đồng Văn...tim hóa đá
tự
đá vào Trời xanh...
Chúng tôi xin
mạo muội sửa lại câu đầu thành:
Sẽ không có độc giả
Báo
mình in Thơ mình ?
-Đồng Văn...tim hóa đá
tự
đá vào Trời xanh...
Bốn bài gọi là thơ in trên tờ TINH HOA đã biến
tờ báo này thành báo lá cải! Chúng không
thể gọi là thơ được bởi cả tất cả đều vô hồn, đều là làm xiếc chữ của một nhà ảo
thuật có nghề. Bài “Từ chối Khau Vai” chứng tỏ ông không hiểu gì về bản chất của
phiên chợ này. Chợ Khau Vai là một nét đẹp
văn hóa của đồng bào các dân tộc Tây Bắc. Ở đây người đọc thấy Khau Vai chỉ là
nơi mọi người đến để …ngoại tình!
Chẳng
tới Khau Vai đâu
Tình
yêu e thẹn lắm
Ta
cùng vào rừng sâu
Suối
thơm cùng nhau tắm.
Theo chúng tôi, đọc xong bốn
câu mở đầu trên chỉ nên đưa nhau vào … nhà nghỉ. Khổ 2, thể hiện tình yêu của một kẻ từng trải, lão
luyện:
Ta sẽ giấu nụ hôn
Vào từng viên sỏi trắng
Em rạng rỡ nhìn anh
Qua bảy màu của nắng.
Khổ 4 cho thấy Hồng Thanh Quang từng trải qua rất nhiều
cuộc tình “từng bắt mình quắt quay” và
nó đã cho ông những kinh nghiệm để không sợ hậu quả những cuộc tình sau:
Tạ ơn những người trước
Từng bắt mình quắt quay
Giọt rượu thời quá vãng
Giúp mình không hãi say.
Bài “Đêm Đồng Văn” phảng phất Đường thi:
Tôi ngồi như đá rồi tôi
đá
Không có gì mới lạ! Hình ảnh giống như trong bài “Đợi”
của Hoàng Trần Cương:
Mặt tôi buồn như đá
Ai vần ra ngoài đồng
Đọc kĩ, nó lại có nét giống “Tạm biệt
Huế” đã rất nổi tiếng của Thu Bồn:
tạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặng
anh trở về hoá đá phía bên kia.
anh trở về hoá đá phía bên kia.
Hay trò làm xiếc chữ kiểu như trẻ con vẫn đố nhau: “Con ngựa đá đá con ngựa đá”. Ở đây, “tôi ngồi hóa đá rồi tôi đá” thì sao mà (đá) “nỗi buồn lên bám mảnh trăng trôi” được?
Qua đây có thể thấy sự bế tắc về việc tìm tòi hình ảnh và câu chữ của Hồng
Thanh Quang.
Trong bài “Đồng Văn” có những câu:
Gặp em muốn gọi là con
Để vòng tay siết chỉ
còn nâng niu
Chắc là muộn quá tình
yêu
Thôi đành nắng quái chẳng
thiêu đốt tình.
Nâng niu gì khi gọi người yêu là con. Đúng là đầu óc của
một kẻ ấu dâm! Đọc đến đây, người viết bỗng nhớ đến bài Hát Karaoke của lão thi
sĩ xứ Thanh, ông vua lục bát Lê Đình Cánh:
Ấy đừng gọi bố xưng con
Đôi hàm răng giả vẫn
còn hát hay!
Còn ở đây;
Muốn hôn vẹt đá tai mèo
Tuổi thơ vất vả đói
nghèo vắng anh.
Câu thơ hết sức ngớ ngẩn! Thảo nào trẻ con bây giờ
phát dục quá sớm!
Bài thơ “Phố núi”:
Phố núi qua cầu em sớm
mai
Có nghe thung vắng thở
hơi dài
Em đi bước bước lưng chừng
gió
Để đúng tôi thành như vẫn
sai.
Bài này cũng có hơi hướng của Đường thi. Nhưng ông lại biến nó thành đường…
hóa học mất rồi! Câu cuối “Để đúng tôi
thành như vẫn sai” thật tối nghĩa, đánh đố người đọc. Phải chăng thơ phải
bí hiểm, không ai hiểu gì mới là … thơ Hồng Thanh Quang!
Tóm lại:
- Hồng Thanh Quang đang tập làm thơ Đường. Chúng tôi rất
lo ngại về vốn Hán Nôm của ông, nên ông đã biến Đường thi thành … đường hóa học.
- Theo thiển ý, ông nên gửi những bài in trong TINH
HOA cho HỘI NGƯỜI CAO TUỔI !
Làng Mọc
Nhân Chính, 26/3/2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét