UNICODE
PHIẾM CHỮ NGHĨA
MÀ CHƠI
KHỔNG
MINH “GIA CÁT LƯỢNG?”
Thái Quốc Mưu
Trong Tam Quốc Chí, hầu hết người đọc và ngay cả trong dân gian đều thích
nhân vật Khổng Minh. Xem ông là một bậc kỳ tài trong thiên hạ, mưu kế quỷ khốc
thần sầu, đoán đâu “trúng phóc” đó, chẳng hề sai. Xem hắn ta là kẻ siêu quần,
bạt chúng.
Ông là Quân sư của Lưu Bị, thời Hán mạt (Đông Hán). Mọi người biết đến
Khổng Minh là do ngòi bút thần kỳ của La Quán Trung, những mưu thần, chước quỷ
của Khổng Minh đều do ngòi bút La Quán Trung tô vẽ, thêm thắt trong bộ tiểu
thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa. Cái hay của Khổng Minh chính do tài bịa chuyện của
La Quán Trung tác giả bộ tiểu thuyết ấy tạo nên.
Nhưng La Quán Trung, vốn kẻ
hoài Hán dựa vào bộ chánh sử TAM QUỐC CHÍ của Trần Thức viết bộ tiểu thuyết Tam
Quốc Diễn Nghĩa, bóp méo sự thật, ra tay triệt tất cả nhân vật lịch sử chống
thời Đông Hán, nâng cao các nhân vật phù Hán tận mây xanh… Cụ thể như Quan
công, Khổng Minh,…
Khổng Minh họ Chư Cát, tên Lượng. Cả tên họ là Chư Cát Lượng (諸葛亮), hiệu Ngọa Long (rồng nằm), em của Chư Cát Cẩn, là anh của Chư Cát Quân
và Chư Cát Đản. Quê ở Dương Đô, Lang Nha, đời Đông Hán.
Trong bốn anh em của nhánh Chư Cát nầy, Chư Cát Lượng và Chư Cát Quân tài
giỏi nhất. Được người đương thời gọi là “Nhị Long”. Người anh Chư Cát Cẩn tài
năng không bằng. Còn Chư Cát Đản (em út) quá xoàng xĩnh. Vì thế có câu, “Nhất
hổ, nhị long, áp đảo nhất cẩu” (một con
cọp, hai con rồng đè bẹp con chó)
Thời Bắc Thuộc, văn học Tàu tràn ngập đất nước ta, bộ tiểu thuyết Tam
Quốc Chí theo bước chân xâm lược Tàu phù vào đất Việt, chẳng biết vì sao họ Chư
Cát trở thành Gia Cát, để rồi có một Gia Cát Lượng, một tên, giả như Khổng Minh
có đội mồ sống dậy cũng chẳng biết là ai?
Chính điều đó, các Nhà Bình Luận, Biên Khảo thông thạo Hán Văn, có nhiều
sách vở tra cứu khi viết về Gia Cát Lượng (诸葛亮) thì mở ngoặc, thêm “Chư Cát Lượng” (諸葛亮),
nhưng thử hỏi mấy ai biết được điều đó? (Cả hai chữ tô màu đỏ, gạch dưới, đều là chữ
CHƯ, nhưng chữ CHƯ trong GIA Cát Lượng
là cách viết GIẢN THỂ (viết đơn giản = viết tắt) còn chữ CHƯ trong CHƯ Cát
Lượng là cách viết PHỒN THỂ (viết trọn chữ)
Kẻ ngoại xâm, dùng văn học là một thứ vũ khí không giết chết người nhưng
đầu độc để đồng hóa con người qua nhiều thế hệ ngày sau. Khiến kẻ bị trị như dân
tộc Việt chúng ta có mấy ai thông thạo lịch sử tiền nhân của mình, mấy ai thuộc
Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi? Mấy ai biết Hịch Tướng Sĩ của Hưng Đạo Vương
Trần Quốc Tuấn? Mấy ai biết lịch sử Lý Thường Kiệt, Ngô Quyền, Nguyễn Huệ, Lê
Lợi và vô số những anh hùng dân tộc khác của đất nước ta?
Nhưng, nói đến Khổng Minh, Quan Công, Tôn Hành Giả… hoặc những tên giặc
thuộc tộc Hán từng xâm lược đất nước ta thì… lão thông, gần gũi như khoai sắn,
cơm cà. Hiện nay, cháu con giặc Hán còn dùng Khổng Tử làm chiêu bài xâm lược
mới, qua hình thức xây dựng miếu đền cho người Hán trên đất nước của con cháu
Lạc Long. Để rồi sau nầy, sau khi thôn tính đất Việt, bọn
Tàu phù sẽ chứng minh trên diễn đàn quốc tế rằng: “Đây là đất nước tôi, chứng cớ rành rành là miếu đền tiền nhân chúng
tôi đã xây dựng nơi đây!” – Giống như sau khi xua quân xâm chiếm,
cướp đoạt Ải Nam Quan, chúng nói, “Đây là đất nước
của Trung Quốc, bằng cớ là tên Ải Nam Quan là cửa Ải hướng Nam của lãnh thổ
Trung Quốc”.
Tổ tiên chúng ta, ngày trước lơ
đễnh với cái địa danh “ẢI NAM QUAN”, khiến cả dân tộc Việt Nam “ăn theo” xác
định, cái địa danh Ài Nam Quan là của giặc Tàu, vô tình khước từ địa danh của
đất nước mình trở thành địa danh của Tàu phù. Đó là một sự “lơ đễnh” đáng
trách. Để rồi giờ đây trên trường quốc tế, chúng ta đành “câm miệng” nhìn bọn giặc
Tàu xâm lăng nghênh ngang trên đất nước ta, trong khi chúng ta chỉ nhìn để lòng
dạ xót xa.
Tại sao ngày trước tổ tiên ta
không chỉnh địa danh Ải NAM Quan thành ẢI BẮC QUAN theo cách gọi
chính xác của dân tộc Việt? Phải chăng, những vị vua chúa ngày trườc quá lú
lẫn? Tôi (TQMuu) không nghĩ như vậy! Phải chăng, một số triều đại vua chúa nước
Việt ngày trước vốn bản chất nhu nhược, ươn hèn… chỉ biết khom mình đầu phục
bọn giặc Tàu để dòng tộc, bản thân họ được sống trong vinh hoa phú quý, bất kể
sự an nguy của Tổ Quốc? Để rồi con cháu họ ngày nay tiếp tục quỳ mọp trước sự
ngang nhiên, trắng trợn xâm lăng Đất Nước chúng ta?
Chúng ta cùng nhìn vào các bàn thờ trong chùa chiền, trong tư gia của dân
tộc ta trước, nay, đốt đuốc cũng không tìm được một bàn thờ Quốc Tổ Hùng Vương hay
chân dung các vị anh hùng dân tộc. Trong khi, ảnh tượng Quan công, Tôn Ngộ
Không thì tràn ngập như lũ lụt. Tại sao? Chỉ vì tinh thần vọng ngoại, “Bụt nhà
không thiêng”. Trong khi Quan công trong thực tế tài cán, bản lĩnh cầm quân
rất tầm thường. Bản chất lại anh hùng rơm, thủ đoạn vặt. Khi Hoa Đà trị vết
thương ở cánh tay phải mượn cớ đánh cờ để quên đau. Phò nhị tẩu phải đốt đèn
đọc sách để tránh lòng dậy dâm dục. Khi hàng Tào thì mặc trang phục Tào Tháo
bên trong trang phục Hán trào, đó chỉ là thủ đoạn vặt của kẻ bất tài. Điều binh
lại học theo tính quân tử… Tàu, "Đi đại lộ về đại lộ” để bị hao binh tổn
tướng,…
Giặc Tàu thờ Quan công chỉ vì khi vua Càn Long phát hiện, các tổ chức
phản Thanh phục Minh dùng bàn thờ Quan công để làm ám hiệu nhận dạng, Nhà vua
bèn tương kế tựu kế ra lệnh cho tất cả mọi nhà đều phải thờ Quan Công vì ông ta
là kẻ “trung thần tiết liệt”. Nhờ đó, phá banh cái ám hiệu nhận dạng của các tổ
chức phản Thanh.
Tổ chức phục Minh tan rả, chúng thi nhau chạy sang Việt Nam, cũng mang
theo hình ảnh “Trung thành, tiết liệt” của Quan công qua đất nước ta. Và dân
tộc ta thời đó, vốn ít học dễ dàng tiêm nhiễm cái hình ảnh “nghĩa khí tiết
liệt” ấy bắt chước thờ theo. Thờ rồi thì thêm thắt huyền thoại linh ứng để cùng
nhau ca tụng tên giặc Tàu, mà không biết điều đó làm ô nhục giống nòi, tổ tông.
Còn, nhân vật Tôn Ngô Không, chỉ là nhân vật hư cấu, con đẻ của Nhà văn
Ngô Thừa Ân (吴承恩) trong bộ tiểu thuyết Tây
Du Ký, thế mà dân ta cũng trân trọng, tôn thờ một nhân vật không hề hiện hữu
trên thế gian. Nghĩ kỹ, không gì ngu xuẩn bằng? Người xưa đã vậy, còn người nay
chẳng kém gì! Vẫn “không khôn hơn!” Buồn làm sao!
Ngô Thừa Ân, hiệu Dạ Xương Sơn Nhân (射阳山人), người đời Minh, quán Hoài An thuộc Tỉnh Giang Tô. Ông viết Tây Du Ký vì
chịu ảnh hưởng đọc truyện ma quái thời niên thiếu. Cốt truyện dựa vào ký sự của
Tam Tạng sang Ấn Độ thỉnh kinh, rồi thêm thắt, hư cấu chuyện yêu tinh, ma quái,…
trong đó có con khỉ Tôn Ngộ Không đầy phép thần thông biến hóa. Ông mất ở tuổi
80.
Tôn giáo, văn học tự nó rất cao quý, nhưng, bọn xâm lược, đầu độc chính
trị cũng chẳng tha, chúng lợi dụng kiến thức hạn hẹp của người dân đưa thần
thánh vào dân gian để dễ dàng cai trị dân tộc bị chúng đô hộ. Trong khi, những
nhà lãnh đạo quốc gia các nước nhược tiểu không nhận ra điều đó, chẳng ra lệnh
hủy bỏ, ngăn cấm mặc cho đất nước, dân tộc từng bước bị đồng hóa lúc nào không
hay! Nỗi đau nào hơn?
Atlanta, April, 9, 2014
Thái Quốc Mưu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét