Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

 Huế 1 & 2
1- Chùm thơ Huy Uyên



Gió thổi những hàng thông trên đồi
hương rêu pha màu nắng
niềm vui thoáng về Châu-ê , đá núi ngậm ngùi 
Huế lung linh sắc chiều im lặng .

Hạnh-phúc người bỏ đi từ thuở 
giấc mơ sương khói đất trời
chất đầy cô-đơn ở đâu lại ùa về
đợi chờ ai Huế thương Huế nhớ .

Rượu say đêm bên bờ Đập-đá
Vĩ-dạ thuyền về chở đầy trăng
khuya dỗ giấc mơ dốc cao Bến-ngự
những ngày xưa sao Huế quá buồn .


2-

Sương muối,mưa phùn mùa xuân Huế
chợ Đông-ba bên sông ngậm ngùi im
chao lòng người lên Mai-thúc-loan đứng ngó
nước chảy về đâu người lặng câm .

Em từ đạn lữa Mậu-thân
thành sầu tan hoang sụp đổ
tôi theo quân về bên thành
nhìn đồng-đội chết đầy đường loang máu .

Huế của tôi bao năm quay lại
tường vôi mái ngói tan tành
bờ đông bờ tây lữa cháy
Trường-tiền nhịp cầu đã gảy
dưới trời người đứng lầm than .

Mùi thịt xương cháy quanh da
đốt luôn tim đôi tình nhân Huế
phố tiêu điều chìm khuất xa xưa
giọng của người xót đau đất đá .

Vết tích hoài đọng sâu kỹ-niệm
quê hương máu chảy xót lòng
bên hào lấp chôn đời lính trận
bắn chi nhau để lạnh mấy trời xuân .

Đêm qua ai nằm chết bên đường
từng đoàn người B.40,Ak vội vã
Gia-hội điêu tàn nép cuối dòng Hương
đạn nổ thay chuông chùa Diệu-đế .

Hỏi đất hỏi trời tan tác
lời người la khóc hoảng-kinh
quạnh vắng ai lìa thân xác
nghẹn ngào nước mắt rơi tuôn .

Huế giao thừa Mậu-thân
súng trận Ak.lựu đạn
vây Tây-lộc,Đông-ba tấn chiếm nội thành 
Kim-long,bao-vinh chìm đắm .

Điêu-tàn màu cờ loang dấu đạn
nước mắt lăn mấy nẻo đường thành
ngậm ngùi mùa xuân sáu tám
Thượng-tứ còn đâu,máu đỏ tóc xanh .

Đại nội khuất rồi mặt trận-xưa
nổi đau bao năm còn ở lại
Huế bây giờ sau 50 năm
hồn người còn lang thang đi mãi 
về đâu để quên hết giặc thù  .
Huy Uyên


Nha-Trang,biển và em

Thẳm sâu biển chiều
Bước chân thiếu-phụ
Gió bay phương nào
Bỏ lòng thương nhớ .

Hửng hờ thả tóc
Nha-Trang một mình
Em đời mộng mị
Buốt lạnh con tim .

Nắng ngã màu phai
Trời chiều xuống thấp
Lạ lùng trong tôi
Em căng bầu ngực .

Tình em quá đổi
Dáng đứng chiều nghiêng
Suốt đời mất ngũ
Hai mắt lung buồn .

Thoáng hồi còi tàu
Bên bờ Đập Đá
Vàng đời đợi nhau
Chút lòng thương nhớ .

Đại-dương bảo tố
Nha-Trang ngày về
Rưng lòng quay lại
Mắt ai có đuôi !

Em hồng hai má
Tìm lại người xưa
Cầm hơi thở đá
Bến cũ tình đầu 
(chôn rồi tất cả ) .

Con sóng xa bờ
Trùng-dương xanh ngắt
Tôi về nơi đâu
Một đời quạnh quẻ .

Nha-Trang ngày về !
Huy Uyên

  Mười năm em xa Sài-Gòn

Em đâu tiếng chuông quá buồn
Đêm nghiêng ngoại-ô cổ tự
Phải chi trước kia em cầm
Tình tôi quăng ra biển cả .

Vườn cũ còn đầy hoa trái
Em trao tôi nụ hôn hồng
Môi cong dấu son ở mãi
Tôi về thao thức trong đêm .

Em đi bỏ tôi vết thương
Giấc mơ ám đầy ma quỷ
Con mắt viên đạn em quên
Gởi em khi nào gặp lại .

Ngã lưng bên đường chiếc bóng
Rượu mềm môi,dỗ tỉnh say
Bên sông một mình lặng đứng
Rất xưa tiếng ai gọi đò .

Sửng nhìn thiên-hạ quanh đây
Tôi mất em từ dạo đó
Dỗ tôi tìm giấc ngũ ngày
Trên cao ngọn đèn cháy đỏ .

Vòng quanh trái tim bảo dữ
Tình người chia-biệt bao năm
H. xưa một thời hư-ảo
Bơ vơ đất trời Sài-Gòn .
Huy Uyên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét