
Nhà thơ Bùi Giàng
CHÂN DUNG THƠ VIỆT ĐƯƠNG ĐẠI (Phần III)
55 - Trần Mai Ninh tài sức dư
Nhớ máu cũng đủ trả thù cho quê!
56 - Hoàng Lộc viếng bạn sẽ về,
Khó ai quên được thơ thề thiêng liêng.
57 - Trần Hữu Thung tạo nét riêng,
Là nhờ thăm lúa đồng chỉêm quê mình.
58 - Xuân Hoài ở chốn lặng im,
Thơ ông không biết đi tìm nơi mô?
59 - Tài hoa vặt Trần Ninh Hồ,
Thấm câu liền chị dạt xô mạn thuyền.
60 - Nguyễn Phan Hách rất có duyên,
Làng tôi quan họ một miền thơ văn!
61 - Hà Nhật làm ánh sao băng
Trên trời thơ Việt cùng trăng sáng ngời
62 - Pờ Sảo Mìn con núi đồi,
Cây hai nghìn lá nhiều người nhớ anh!
63 - Ngọc Tường Hoàng Phủ lên xanh,
Cuối cùng thì chút công danh chẳng còn!
64 - Lâm Thị Mỹ Dạ mỏi mòn,
Hết mùa đổi hố bom tròn ra vuông!
65 - Hải Bằng dù mất đế vương,
Tuổi tên còn với quê hương lâu dài.
66 - Nguyễn Bắc Sơn thật thi tài,
Vẽ ra chất lính hình hài đánh thuê.
67 - Hồ Vi chỉ một lời quê,
Thế là cũng đủ nhớ về thơ ông.
68 - Vi Thùy Linh lúc lên đồng,
Khỏa thân chăn lạnh thèm chồng, thèm anh!
69 - Vĩnh Nguyên để lại mấy vần,
Đời và thơ giữ trong ngần cho nhau.
70 - Võ Quê lẩn lộn vàng thau,
Giờ chắc đã thấm nỗi đau cọng dừa!
71 - Đinh Thu Vân tự bị lừa
Thơ gom đem dán chẳng vừa con tem.
72 - Chính Hữu rất giỏi thổi kèn
Cho đồng chí quyết xông lên diệt thù!
73 - Vũ Cao vượt đám sương mù
Núi Đôi cũng đủ đền bù đời thơ.
74 - Thu Bồn nhờ chút mộng mơ,
Chim chơ rao được tôn thờ trên nương.
75 - Vương Anh, Ngọc Lạc xứ Mường
Nhưng thơ lai giống phố, đường Thanh Hoa.
76 - Trần Quang Đạo rất tài hoa,
Giọng quê nhà chẳng nhạt nhòa trong tim!
77 - Nguyễn Linh Khiếu quyết đi tìm
Những con trâu mộng thành chim đại bàng!
78 - Thanh Hải bỏ phố lên ngàn
Mồ anh hoa nở đã tàn từ lâu!
Hà Nội ngày 22 – 8 - 2012
CHÂN DUNG NHÀ THƠ VIỆT ĐƯƠNG ĐẠI (IV)
79 - Thanh Thảo xuống cấp thi ca
Cuối đời lại hót mấy cha chức quyền
80 - Nguyễn Việt Chiến đứa huyên thuyên
Thơ vè báo liếp tuyên truyền xóm thôn
81 - Lưu Trùng Dương từ cõi ồn
Bước sang cõi lặng mất luôn tên mình
82 - Nguyễn Bình Phương gã phong tình
Vô lối ngu tối, hắc tinh thi đàn
83 - Vương Trọng xả súng từng tràng
Đằng Trần Côn gục dưới làn đạn lia
84 - Đỗ Trung Lai – Hán biết gì
Dịch như dao chém Đường thi tan tành
85 - Đinh Nam Khương sớm tàn danh
Tìm nguồn bốc thuốc non xanh mịt mờ
86 - Cầm Giang ấn khuất tài thơ
Cuối cùng vẫn được tôn thờ thi nhân
87 - Xin đừng nhắc ả Giáng Vân
Thuộc dòng vô lối tâm thần hiện nay
88 - Một đời thơ mỏ ai hay
Là Lê Tuấn Lộc ở ngay Hội nhà
89 - Lăng xăng Nguyễn Thị Ngọc Hà
Thơ vè thấp thoáng ta bà gian thương
90 - Thi tài có Trương Nam Hương
Khúc ca xa xứ đoạn trường xiết bao
91 - Lẫy lừng âm nhạc Văn Cao
Tài thơ cũng khó anh nào sánh vai
92 – Bùi Chí Vinh quả có tài
Loanh quanh lại thấy lai rai Sài Gòn
93 - Giang Nam tăm tiếng mỏi mòn
Quê hương một thuở chẳng còn tiếng tăm
94 – Đồng Nai có Đàm Chu Văn
Chút tình thi hữu thắm đằm trong tim
95 – Thương thay chàng Nguyễn Thanh Kim
Thơ không hót được như chim nhốt lồng
96 – Kim Ba ở cuối Cửu Long
Dây cà, dây muống, thi không có hồn
97 – Phan Huyền Thư chê cuội nguồn
Nằm nghiêng cho vết thương trôn chảy dài
98 – Vô lối Nguyễn Phan Quế Mai
Dịch ra thơ Việt chẳng xài được đâu
99 – Vàng Anh Phan Thị mọc râu
Văn thơ quyết cắt nhịp cầu ông cha
100 – Phạm Đình Ân lúc về già
Vòng quay tỏa sáng tài ba như người
101 – Hoàng Vũ Thuật tra (1) dở hơi
Vô lối tắc tỵ hết thời còn chi
102 - Viết ít nhất như Hải Kỳ
Thơ tình, tình tứ còn ghi thôn làng
103 – Hà Thúc Sinh rất ngang tàng
Nỗi buồn cuộc chiến tới ngàn năm sau
104 – Ngô Minh sẹo biển đỏ màu
Huyết bầm hột cát đến đau vạn đời
105 - Mai Ngọc Thanh thơ như người
Vượt lên tên tuổi giữa thời gớm ghê
106 – Hồng Thế thi sỹ tình quê
Đá còn nhảy, người còn mê mộng huyền!
Hà Nội 30 – 3 – 2017
(1) Tra: Già (tiếng miền Trung)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét