Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2017

TIếP THEO

Những ngày nằm dưỡng sức tại nhà ba má tôi hoàn toàn yên tĩnh. Nghe tin mất đứa con, Tuyên có đến thăm tôi nhưng tỏ ra bình thản. Phần tôi thì cảm thấy chán nản trước thái độ nghi ngờ của chồng. Nếu Tuyên ghen đúng đối tượng tình yêu của tôi là Nghiêm thì đó là nỗi vui ngầm. Đằng nầy chàng ghen với Long càng khiến tôi tức tối thêm. Do tình cảm bốc đồng và tính ương ngạnh của tôi khi nhận lời lấy Tuyên đã đưa đến một hậu quả không lường là tình vợ chồng không mặn nồng khắng khít, không nâng niu trân quý những giờ phút bên nhau.
Sau ngày tốt nghiệp Sĩ quan Hải quân, Chú Út về thăm gia đình trước khi trình diện đơn vị. Và rất bất ngờ Nghiêm được nghỉ phép thường niên đã từ đơn vị đóng quân tại miền Trung vào Sài gòn cũng ghé thăm. Lửa đạn nơi chiến trường và những tháng ngày hành quân dầm mưa dãi nắng trông chàng rắn rỏi phong sương hơn. Cầm tay tôi với gương mặt nghiêm nghị theo thói quen của cấp chỉ huy hỏi thăm binh sĩ dưới quyền, tôi nhìn Nghiêm phì cười, khiến chàng lung túng :

- Thế nào, cháu…
Tôi chận lại :
- Ô hay, Diệu Khoa đã có chồng con rồi mà vẫn còn cháu với bé nữa sao ?
Nghiêm đỏ mặt nín lặng, tôi tiếp :
- Cấm anh gọi Khoa bằng cháu nữa nhé. Hãy gọi là “Bà Tuyên” hoặc quá lắm có thể gọi bằng tên Diệu Khoa. Nghiêm đặt gói quà trên bàn trang điểm rồi siết chặt tay tôi hẹn tuần sau sẽ trở lại.
Ngày Nghiêm đến từ biệt ra đơn vị tôi đã mạnh dạn hôn chàng và để rơi những giọt nước mắt luyến thương.
oOo
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, gia đình tôi rất lo âu vì hoàn toàn mất tin tức của chú Út. Phần Tuyên, chúng tôi đã ly dị nên không chú ý cho lắm. Riêng Nghiêm là mối quan tâm hàng đầu và là niềm khắc khoải trong tôi. Thời gian khá lâu, ba má tôi mới nhận được tin của chú Út gởi về từ đảo Guam đồng thời tin cho biết vợ chồng Thiệu Hưng đi theo danh sách gia đình của nhân viên sứ quán Mỹ cũng đang tạm cư tại đó.
Một năm rồi hai năm trôi qua tôi đã cố công tìm kiếm mà chẳng được tin tức về Nghiêm. Đa số đơn vị Dù đã được điều động về Sài Gòn trước ngày mất miền Nam mà sao chẳng thấy bóng dáng chàng. Càng nghĩ đến Nghiêm lòng tôi càng đau xót. Nếu chàng có mệnh hệ nào thì… ! Tôi thực sự không dám nghĩ đến nỗi bất hạnh mất Nghiêm.
Một hôm, nhân viên bưu điện đến tận nhà trao giấy báo có thùng quà của chú Út. Trong lúc gia đình thiếu thốn mà được quà từ hải ngoại gởi về thì không có gì sung sướng hơn. Nhưng niềm hạnh phúc lớn lao bất ngờ đối với tôi là chú Út cho địa chỉ trại tù Nghiêm đang cải tạo. Tôi đọc thư mà nước mắt vui mừng chảy ràn rụa. Tôi yêu chàng, tình yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến bây giờ không hề phai nhạt. Tôi lập tức làm đơn xin phép địa phương đến trại tù thăm Nghiêm.
Sự hiện diện bất ngờ của tôi tại khu thăm nuôi, khiến Nghiêm bất chấp nội quy, bất chấp cả nòng súng của vệ binh coi tù, chàng chạy ào tới ôm chầm lấy tôi. Đứng yên trong vòng tay chàng, tôi ngước mắt nhìn lên khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Nghiêm. Dòng lệ trôi dần xuống đôi gò má trũng sâu với màu da vàng vọt. Tôi đón nhận những giọt lệ rơi ào ạt xuống mặt tôi để nghe nước mắt mình chan hòa cùng với dòng lệ ấm có mang cả hương vị tình yêu của chàng.
Từ đó, theo quy định của trại tù, cứ ba tháng một lần tôi lại vượt suối băng đèo để được gặp mặt Nghiêm và chính chàng cũng khắc khoải chờ mong…
oOo
Cháu Diệu Khoa yêu quý,
Nhân lễ kỷ niệm 20 Năm Ngày cưới và 15 năm Định cư ở Hoa Kỳ của vợ chồng cháu, chú Út mạo muội viết lại chuyện nầy để làm quà tặng cho Nghiêm và Diệu Khoa. Mối duyên tình “gìn vàng giữ ngọc” của hai người như thế đấy. Tình yêu đơn phương như nhựa cây nuôi lớn dần cho đến khi ra hoa kết quả. Cháu Diệu Khoa đã sống thực với lòng, theo tiếng gọi trái tim mình cùng vươn lên với sức mạnh của tình yêu.
Đã một thời Nghiêm phong kín tâm tư trong vỏ bọc đạo mạo của người chú để Diệu Khoa phải trải qua một phần đời khổ lụy. Tình yêu ấp ủ không bày tỏ được như hạt cát gây thương tích trong ruột loài trai để rồi thời gian kết tụ thành hạt trân châu. Hạt ngọc tình của hai cháu mãi mãi lóng lánh kết thành chuỗi cho những đứa con yêu sau nầy.
Xin chúc mừng hạnh phúc của hai người.
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét