NGHÈO
(Gửi nhà thơ Đặng Xuân Xuyến)
nghèo rớt mồng tơi
nghèo xơ nghèo xác
sống nơi chốn làng
thôn
đêm ngủ bên bãi rác
mấy ngàn năm ôm ruộng
đồng làng mạc
kéo lê lết kiếp nghèo
đời này qua đời khác
bên bờ lũy tre xanh
cơm hẩm mái tranh
nghèo
trên mâm một tô canh
rau muống luộc và cà
pháo
cứ như vậy đời ông,
đời cha,
đời con, đời cháu
cứ mòn lưng kéo mãi
kiếp lê dân
cứ cắn răng chịu mãi
cảnh cơ hàn
sống còm cõi trên đồng
không cỏ cháy
toàn là nghe không nói
nói chung chung vậy
vậy
đời vẫn bần cùng rách
nát triền miên
cũng chả mơ gì ?
xã hội đỏ hay đen ?
mà chỉ mơ có một nồi
cơm,
bát cháo !!!
2
con khỉ đánh đu trên
cành
chuyền từ cành này
sang cành khác
con vượn chuyền từ
thân cây này
sang thân cây khác
trong chốn rừng xanh
không ai biết ?
con khỉ con vượn
nuôi trong sở thú
làm việc gì ?
cũng có người coi
người biết ?
3
TRƯỜNG SƠN ĐÔNG & TÂY
“bước ta đi không cần hào quang
của những người đi trước”
(thơ Phạm Tiến Duật)
cũng chỉ là câu nói
khoác, nói dóc
Trường Sơn Đông Trường
Sơn Tây
mây mù lưng chừng trôi
trước mặt
cái gạt nước gạt đi
vun vút,
không hết
những cái hào quang
Điện Biên
30 tháng 4 năm 1975
nắm đầu đè cổ lớp sau
đạp xuống tận đất
đất đen
cái hào quang nối hai
miền đất nước
đè lên bụng dân tộc
đau vô cùng
đau đến nỗi
vãi đái vãi cứt
42 năm bây giờ vẫn còn
thốn đau
ngoài cái tự sát tự
diệt
cái hào quang của Mạc
Đăng Dung
Trần Thiểm Bình, của
Lê Chiêu Thống
của Hồ Chí Minh
cứ lấy mo cau che đít
thiên hạ bá tánh vẫn
nhìn thấy được ?
chỉ riêng nhà thơ Phạm
Tiến Duật
thì ngưng viết !!!
Chu Vương Miện



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét