NGỢM NGƯỜI TRONG THƠ THÁI QUỐC MƯU
Châu Thạch
Nếu ai
hỏi tôi nhà thơ Thái Quốc Mưu yêu gì và ghét gì nhất, chắc có lẽ tôi không trả
lời được điều yêu nhất, nhưng điều ghét nhất của Thái Quốc Mưu thì qua thơ ông
quá rõ ràng.
Trong
bài thơ khóc Nguyệt Lãng, một trong những người bạn thơ thân nhất của Thái Quốc
Mưu, nhà thơ đã khuyên người quá cố đừng trở lại trần gian chẳng phải vì trần
gian là chốn sinh, lão, bệnh, tử hay điều gì khác mà chỉ vì trần gian là chốn
có nhiều “ngợm người”:
Đừng
nên trở lại nơi trần thế
Một cõi
quanh anh lắm ngợm người
(Khóc
Nguyệt Lãng)
Trong
một lần “Viếng Trời” nhà thơ cũng so sánh sự khác biệt đáng kể nhất giữa cõi
trời và cõi người mà cõi người có lắm “ngợm người”:
Nước
trời trên dưới cùng tôn quý
Khác
với nhân gian lắm ngợm người
(Viếng
Trời)
Vậy
“ngợm người”là gì?
Thật ra
chữ “ngợm người” không tìm ra một định nghĩa chính xác. Tự điển Việt Nam có
sách định nghĩa: “ngợm người” là người ngu dại”; có sách định nghĩa: “ngợm
người” là người, với ý nghĩa xấu nói chung”. Lại có người cho chữ “ngợm” phát
xuất từ chữ “ngựa” nên chữ “ngợm người” là, “nửa ngựa nửa người, nghĩa là người
không ra người mà ngựa chẳng ra ngựa”. Cũng có giải thích “ngợm người” như sau:
“Ngợm là gì? - Ngợm cũng đi bằng hai chân, mặc quần áo, mang hia, đội mão, có
trí tuệ, có tiếng nói, ăn từ thượng vàng hạ cám đến cao lương mỹ vị xuống bắp
luộc khoai nướng nhưng khác con người ở chỗ, con người có thể ăn được đủ thứ
nhưng không bao giờ ăn thịt đồng loại, còn ngợm thì đến thịt đồng loại cũng sẵn
sàng ăn sống nuốt tươi” (Tất nhiên người mà ăn thịt người chỉ nói theo nghĩa
ngụ ý mà thôi).
Như thế
chữ “ngợm người” cũng như chữ “chó má”. “Con chó có thể ăn bẩn nhưng dứt khoát
không ăn thịt đồng loại, còn con má về hình thức giống y như con chó nhưng đến
thịt đồng loại cũng không từ! Có người nghĩ rằng, “ngợm người” là lũ người
“điên” cần phải đi học. Học gì? - Học làm người, học để biết thiên chức của con
người”.
Xem như
thế “ngợm người” hay “người ngợm” quả nhiên không phải người tốt.
Tóm
lại, “ngợm người” để chỉ những kẻ có hình thể, vóc dáng của con người, nhưng
cách sống với đồng loại, chưa đạt được cái bản chất đích thực của CON NGƯỜI, mà
tôi đã đọc trong mục danh ngôn đâu đó câu: “Hãy sống sao cho người ra NGƯỜI”
của Thái tiên sinh.
Ngoài
ra, trong bài thơ Niềm Mơ Ước Vĩ Đại Của Tôi, Thái Quốc Mưu đã viết:
Mặc ai
mơ nước Thiên Đàng
Mặc ai
mơ cõi Niết Bàn xa xôi
Tôi
sinh ra giữa Đất, Trời.
Chỉ
mong làm được CON NGƯỜI – viết hoa.
Theo
Thái Quốc Mưu thì giống động vật mang tên người, khi được “Viết hoa” thành CON
NGƯỜI thì vô cùng khó khăn, lớn lao, vĩ đại, và cao quý hơn tất cả. Nó nằm trên
tất cả những ước mơ – kể cả Thiên Đàng hoặc Niết Bàn. Bởi, khi tất cả giống
người biết tu thân để trở thành CON NGƯỜI được viết hoa, thì xã hội lúc đó đa
số chỉ có những CON NGƯỜI đích thực là NGƯỜI. Họ toàn là bậc chính nhân quân
tử, lương thiện, gắn bó yêu thương,... thì Thiên Đàng hoặc Niết Bàn đã hiện hữu
giữa trần đời, chẳng phải tìm đâu xa. Khi ấy, lũ “ngợm người” không còn đất
dung thân, chẳng thể tồn tại. Sẽ tự diệt.
Bây giờ
qua thơ Thái Quốc Mưu ta thử tìm xem những thành phần nào trong xã hội mà nhà
thơ ghét nhất? Câu trả lời, chính xác nhất, đó là lũ “ngợm người”.
Trong
bài thơ “Trên Chót Đỉnh” Thái Quốc Mưu đứng trên núi nhìn xuống “đời”, ông đã
thấy “lắm lũ loài”. Ông dùng chữ ‘lũ loài” chứng tỏ ông rất ghét hạng người
nầy, đó là hạng người tranh bả lợi danh, giựt dành lợi lộc làm mất cái nhân
tính đích thực của CON NGƯỜI:
Ngó
xuống. Ôi chao lắm lũ loài
Tranh
chấp bả danh nhân tính mất
Giựt
dành lợi lộc hận thù sôi
(Trên
chót Đỉnh)
Cái bọn
người mà bả danh vọng và lợi lộc đã làm cho họ sôi máu hận thù, mất đi nhân
tính đó, đã được nhà thơ gọi đích danh trong bài thơ “Khác Biệt” của ông:
Quan
tham đầu óc như “lì đỗn”
Chỉ
biết thu gom với nhét vào
(Khác
biệt)
Đọc
ngược hai chữ đóng trong ngoặc kép ta thấy Thái Quốc Mưu khinh bọn quan tham
đến cỡ nào.
Và với
Thái Quốc Mưu bọn người ấy không những là phường phi đạo đức, bất tài, bất
nhân, bất nghĩa, tham lam vô tận, lừa bịp, thất học, ngô nghê trước quần chúng;
vậy mà hay lếu láo khoe khoang, vênh váo,... ăn trên, ngồi trước để lèo lái mọi
việc chẳng khác nào như bác tài vừa dỡ lại ba hoa:
Đạo đức
trống không hay lếu láo
Chân
tài rỗng toác cứ thày lay
(Có
những bác tài)
Nhà thơ
Thái Quốc Mưu không tiếc lời giận dữ điểm mặt bọn người xấu xa trên với lời lẽ
vô cùng cay cú:
Hôm sớm
đem đầu ra đội đít
Trưa
chiều gục mặt để chờ khi
Cong
lưng đổi miếng mồi danh lợi
Ngậm
miệng ăn ba cái bã chì
(Vịnh
ông Táo)
Và cuối
cùng Thái Quốc Mưu không còn nể nang gì nữa và thẳng tay chỉ vào mặt bọn người
mà ông ghét nhất trên trần gian nầy, công bố, vạch trần tội lỗi xấu xa nhơ
nhuốt của họ, lũ “ngợm người” mà từ xưa đến nay thời nào cũng có:
Quan ôn
xưa nay
Phẩm
chất kém - cần sơn, phết, xi
Bằng
cao. dốt rặt mới ly kỳ
Văn thư
nguệch ngoạc run cầy sấy
Chữ ký
loằng ngoằng méo miệng ghi
Quán
nhậu nghênh ngang tuồng hổ, sói
Cửa
quyền hống hách tựa tần, phi
Gặp
thời chồn cáo vươn nanh vuốt
Sớm tối
vênh vênh cái mặt chì.
Vậy qua
thơ ta biết thứ mà nhà thơ ghét nhất trên đời là ai vậy?
Tất nhiên
không phải là những người mang chữ “ngợm” với nghĩa xấu bình thường. Tất nhiên,
đó không phải là người ngu dại; tất nhiên không phải người khuyết tật, người
phạm tội hình sự, kẻ vô tình, vô tâm... Nói chung tất cả những người bị cho là
“người xấu” đó, đều không phải thứ “ngợm người” mà Thái Quốc Mưu muốn đề cập.
Thái Quốc Mưu nói thẳng lũ ngợm người ấy chính là những kẻ ngồi ở ghế quan lại
trên cao mà kém tài, thất đức, bám danh hưởng lợi,...
Qua thơ
Thái Quốc Mưu, bọn “ngợm người” là bọn “Quan ôn” vô lại. Bọn đó làm cho nhà thơ
Thái Quốc Mưu chán chê thế gian nầy đến nỗi ông đã nhắn với người bạn thơ tri
âm của mình:
“Nhớ
bút hãy đùa cùng trăng gió
Thèm
thơ xin nhắn cái thằng tôi”
nhưng,
Đừng
nên trở lại nơi trần thế
Một cõi
quanh anh lắm ngợm người”.
Với bọn
“ngợm người” nầy nhà thơ Thái Quốc Mưu cho rằng đã hết thuốc chửa rồi, cho nên
ông chẳng cần nhắn nhủ khuyên lơn, dạy bảo gì họ cả, mà chỉ lắc đầu bỏ đi,
buông ra cho chúng một câu để nhớ đời:
Chớ
tưởng quyền uy thay trí óc
Đừng
hòng sỏi đá hoá trân châu .
(Biển
Đời)
Châu Thạch

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét