Thứ Năm, 21 tháng 12, 2017

 TRẦN HOÀNG VỴ
TÁC PHẨM & TÁC GIẢ
Chu Vương Miện & Khanh Tương 
thực hiện
phụ lục 2



TIẾNG ĐÀN ĐÁ MÙA XUÂN

Đá vẫn đá ẩn mình trầm tích 
 Người ngàn năm chọn đá làm đàn 
   Chợt bắt gặp mùa xuân rêu bích 
   Chạm vào đâu rung ngân tiếng vang? 

   Oai linh dũng mãnh người dời núi 
   Mở đất ngày xuân đọng giọt đàn 
   Có tiếng quân reo, gươm giáo chạm 
   Người xa người trầm uất lời than. 

   Và tiếng mưa rào cây tách vỏ 
   Gió chiều lộng vó ngựa đồng bưng 
   Âm âm tiếng sấm hồng hoang cỏ 
   Con nhạn buồn cất giọng rưng rưng. 

   Đá thấm vào hồn đau vạn năm 
   Tiếng cười, tiếng nói thuở xa xăm 
   Câu ai, câu oán, câu tình tự 
   Giọt nắng, giọt trăng buổi nguyệt rằm 

   Mùa xuân người xếp đá thẩm âm 
   Nâng chén rượu rót vào dâu bể 
   Giọt đàn đá, chuyện xưa mẹ kể 
   Như suối xa trong trẻo mạch ngầm. 

   Lời mẹ ru đồng xuân lúa hát 
   Điệu lý, hò, quan họ, ca dao 
   Tiếng đàn đá giọt mồ hôi mặn 
   Thảo nguyên xanh sắc cỏ mưa rào…




HOÀNG HÔN NÚI
Núi biếc. Chạm chiều mưa tím
Mây mềm, vạt áo xưa phơi
Chùa cũ. Sư thầy xuống núi
Giật mình. Kẻ lá nắng rơi!
Hoàng lan gặp chưa hé nụ
Mây ghé hiên ngày lam phai
Đá vẫn trầm tư phía suối
Nước chảy động nào thiên thai?
Lá dắt hoàng hôn lưng núi
Ngủ vùi hương nấm xanh rêu
Dâng hương lòng không bén lửa
Phật cười tâm tịnh vô ưu!
Tôi dẫn thời gian xuống núi
Trật trầy theo chiếc lá lăn
Chạm đất dường như trời tối
Núi ở sau mờ sương giăng…


TÔI , TA VÀ TA…
1/
Tiền kiếp tôi bông sen lạc mùa thu dìu dịu nắng
Tắm nước cam lồ heo héo mặt ao,
Người mang tôi thuở âm dương bằng phẳng
Hương của ngày bảng lảng thấp cao.
Ước ao,
Vì sao
Lập lòe đom đóm
Băng băng đại ngàn, xanh lẫn vào xanh
Bài thơ ca dao đẫm ướt
Ngày vô ngôn,
Đêm cũng vô ngôn
Chớp lạch mưa nguồn run rẩy núi
Cõi xưa bong bóng phập phồng
Tôi. Mơ ngày nước trở lại sông
Tôi bình yên, hồn nhiên, khờ dại
Đức tin sáng mãi
Dẫu quỹ Sa Tăng cũng có lúc nhân từ.
Chúa cứu thế, Phật cứu nhân hà hải
Cũng có lúc giận người, cuồng nộ trần gian
Tôi lặn vào đá, lặn vào đài sen nét khắc
Hương gửi người, thân xác hóa vô vi…
2/
Là ta ư ? cọng cỏ rêu thuở biếc
Bám đất làm trợt chân người vô ảnh, vô thanh.
Bám vách đá lên xanh
Bức tranh cẩm tú
Ta chợt có từ cái tôi hư ảo
Từ lợi danh, lòn cúi đớn hèn
Nhân danh tôi một cái bóng đen
Như miếng thịt ba rọi trên thớt người bán quen.
Ta là tôi là kẻ sĩ
Mặt trắng trên sàn diễn
Cuộc đời, đêm đêm…
3/
Ta lại về thuở nằm nôi thơ dại
Mẹ gom góp lá hong khô tả
Ta lại về với ta về với đất
Bạn bè gom từng nắm thả trên mồ
Ta gọi tôi ơi đừng khóc
Dành giọt nước mắt cho người còn sống ở thế gian
Ta về địa đàng
Hát lời con dế gáy
Hát lời của lũ ve
Ta lắng nghe
Ấm nồng trong mạch đất
Ta là tôi là ta là…
Nước Thánh của Chúa
Cam lồ của Phật
Là Ta bà mang phúc đẳng hà sa
Ta.#



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét