VĨNH HOÀNGT
Thi Ca Thi Nhân
NGUYÊN LẠC & M.LOAN HOA SỬ
Giới Thiệu
phụ lục 3
CHIẾC – ÁO NÀNG – DÂU
Ngày thành hôn anh còn ở nơi chiến trường Lào , Cam-bốt
Chưa kịp về vì chiến trận máu loang
Lên xe hoa em cảm thấy ngỡ ngàng
Em buồn lắm thẹn thùng nhìn áo cưới
Chiếc áo nàng dâu đã mấy năm trông đợi
Em khoác vào mình để sánh bước cùng anh
Mộng lứa đôi và mơ ước đã thành
Sao em thấy mắt buồn vương ngấn lệ
Em vẫn biết thưở chiến chinh là thế
Biết bao người đang lỡ bước xông pha
Ngày hợp hôn vẫn không được về nhà
Đành vắng mặt , khi cử hành hôn lể
Đêm tân hôn mắt em buồn ứa lệ
Bóng với mình ôm gối chiếc cô đơn
Làn gió rung , bức màn cữa chập chờn
Em sung sướng ngỡ anh em về đó
Nhưng rồi không , ôi sao em buồn khổ
Mắt trông chờ mong đợi lắm anh ơi ;
Chắp đôi tay em cầu nguyện ơn trời
Xin thượng đế cho anh em mạnh khoẻ
Em vẫn đợi , vẫn chờ trong cô lẻ
Ngày lại ngày chồng chất mãi thêm lên
Anh chưa về hay anh đã quên em ?
Anh có biết chúng mình làm đám cưới ?
Bao tháng ngày em mỏi mòn trông đợi
Anh đã về nằm trong chiếc áo quan
Trên mình anh được phủ lá cờ vàng
Đề mấy chữ “ Tỗ Quốc Ghi Ơn “ đó
Anh đã về sao anh không thể nói
Nói yêu em , anh hãy nói đi anh
Sao làm thinh mãi mãi thế hở anh ?
Hay anh giận anh hờn em đó nhỉ
Anh đã về , sao anh không năn nĩ
Không hôn em không vuốt nhẹ mái tóc em
Nằm làm thinh ngủ mãi thế hởi anh
Để em khóc , em van anh mãi mãi
Ô hay đâu ; anh tôi không trở lại
Anh đã về , về thế giới bên kia
Bao đớn đau ôi thương xót ê chề
Nàng dâu ấy áo thành màu bạc trắng
Chiếc khăn sô quấn trên đầu lẳng lặng
Theo xe tang vĩnh biệt một đời anh
Mộng lứa đôi ôi mơ ước tan tành
Đành nuốt lệ năm tháng dài chồng chất
Ngày cưới nhau sao tôi không thấy mặt
Chồng tôi đâu , ai đã cướp mất đi ?
Ôi ; chiến tranh sao tàn nhẩn thế ni ;;
Cho bao kẽ buồn đau trong cuộc sống
Còn trẽ ư ; thôi chịu đành lẻ bóng
Tiếng có chồng mà lại cũng như không
Ai thấu cho bao goá phụ mất chồng
Còn trinh tiết thẹn thùng nhìn áo cưới ./.
Vĩnh – Hoàng
4 / 1970 sau
chiến trận Hạ - Lào
THÂN –
PHẬN
Dòng nước lũ cuốn thân người cuộn cuộn
Đi về dâu hởi thân
xác kia ơi ?
Dừng lại đây cho ta hỏi đôi lời
Ôi cớ sự làm sao xui nên nỗi
Tôi bị chết sau một
lần bom dội
Tôi lại thì lạc lối mấy tuần qua
Tôi bị thương nằm ở giửa rừng già
Tôi đau nặng trút hơi tàn ở đó
Tôi đã chết trải dài trên thảm cỏ
Tôi chôn vùi nông cạn dưới đồi kia
Cả chúng tôi bị nước lũ mang về
Nên thân xác bềnh bồng ra thế đó
Đi về đâu về đâu
không biết rỏ
Biết về đâu ; thôi tôi biết về đâu ;
Ra đại dương ngụp lặn dưới bễ sâu
Hoặc ghé lại nơi cồn hoang bến vắng
Tôi ra đi mang nỗi niềm cay đắng
Lần cuối cùng không kẽ đón người đưa
Cha mẹ tôi đã chết tự bao giờ
Con vợ dại đang ở nhà trông dợi
Quê hương tôi nước Việt Nam lửa khói
Màuu da vàng đang chém giết lẫn nhau
Vì chiến tranh gây bao nỗi thương đau
Ai có biết cho tôi không thế nhĩ
Xin chiến tranh dừng kéo dài nữa nhé
Chấm dứt đi thôi hãy chấm dứt đi
Ôi ; quê hương tan nát hết còn gì
Xin ngưng lại những bàn tay hiếu chiến ./.
Vĩnh – Hoàng
Như –
Lệ bên dòng Thạch –Hãn 9/1971
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét