MẢNG ĐỜI CÒN LẠI
Võ Công Liêm
xe khách đến
nơi không bến
con chim vụt bay
đứa trẻ khóc òa
mây mở cửa chờ mưa tới . người đàn bà chít
khăn nam bộ
gió ngáp hồn thương đau . người tài xế gục đầu
trên tay lái
thức dậy thì hoàng hôn đã rụng xuống cầu
đèo bồng cái thời chó ăn đá gà ăn muối
bên kia đường tiếng kèn còn vung vãi
giữa lòng thành phố trắng . gã mù đàn lục huyền
cầm
vô gia cư vô điạ táng . làm thân dã tràng mặt
chai mày nám
xưng hùng xưng bá múa gậy tầm vông nửa người
nửa ngợm
ngụy quân tử là phường giá áo túi cơm bỏm bẻm
dăm ba chữ
những con bò băng qua đường chậm rãi . nhăn
răng cười nhai lại
chợ chiều chỉ còn ruồi đậu . con chó mực
lang thang buồn thế sự
tôi . mơ là thi sĩ cao bá quát
ngạo với dân gian một tiếng cười
em . là ca kỹ giữa bãi đời lố nhố lăng nhăng
chao ôi ! tình như không có tài như chưa có
thất chí một thời . thất nghiệp một đời . có
có không không
tiếng hát nào gõ nhịp trong tôi một chiều tắt
nắng ?
xe khách đến
ngồi ghế chờ
vo ve con muỗi
đứa trẻ khóc òa
người đàn bà chít khăn nam bộ . nhai cau trầu
thời hậu chiến
thành phố đèn đóm ngổn ngang . ai đó ? lạc
tuyến đường chợ nọ
lá mù u bay tả tơi bên tách cà phê đắng đợi
xe khách đưa vô nội
làm lính thú đời xưa lọng xanh lọng đỏ dưới
sân chầu đội nắng
tôi . nhục mạ tôi biết bao giờ lên xe xuống
chó một thời rong chơi
em . khóc đời em cổng trường vôi tím gió táp
mưa xan mất tên gọi
bỗng nhiên mây ụp lại
gió húp cạn mặt trời
đường xôn xao rộn tiếng
xe đến không người nái
chẳng có một ma nào
tôi . bại hoại thân thể
em . một thời liêu trai ./.
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab.yyc. giữa tháng 12/2017)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét