TÁC PHẨM TÁC GIẢ
XUÂN LÝ BĂNG
Hồ Trọng Thuyện &
La Thụy giới thiệu
phụ lục 2
IM LẶNG
Dáng ngọc
lượn về trong giấc êm
Nhẹ tựa
hoa bay chốn nguyệt thiềm
Đường vào
im lặng mê ly quá
Lót toàn
tơ lụa cõi thần tiên
Trăng sao
lịm ngủ từ muôn năm
Nhạc hội
xuân nào cũng lặng câm
Mà đây
sáng quá! Đây sáng quá!
Dào dạt
cung êm vạn nguyệt cầm
Đường vào
chẳng thấy một mùa hoa
Không cánh
chim trời diệu vợi ca
Hồn mộng
Trang Sinh say hương sắc
Tắm sáng
nhạc tươi trổi chan hoà
Mặt suối
trăng sao sáng một vùng
Đào hoa
nép bóng liễu rung rung
Đôi con
bạch yến đu cành trúc
Ngắm dáng
nai tơ dưới cội tùng
Phượng
trắng lên trời bay rất cao
Mây xếp
tàn che mõ trăng sao
Ngọc rụng
vàng rơi miền nhân thế
Bọc lụa
bàn tay hứng ngọt ngào.
Một mùa
thi nhạc ửng hồng lên
Dương cầm
nức nở Beethoven
Khóc tiếng
chèo khua sông Xích Bích
Thương cảm
Ly Tao hồn Khuất Nguyên.
Xuất hiện
tiên tri hát từ hoa
Treo đàn
dương liễu tuyết sương pha
Huyết lệ
sông dâng hồn ai oán
Vui chi mà
nẩy khúc hoan ca?
Đêm tối
qua đi một trời hồng
Bóng người
trinh nữ hiện trên không
Ngàn muôn
tinh đẩu lao xao cả
Và thơ và
nhạc hoá ra không
Một vị cứu
tinh đã ra đời
Run tờ
lịch sử xếp làm đôi
Vũ trụ lại
hồn qua đêm trắng
Và thần hy
vọng đã lên ngôi.
Khóc sướng
nhạc hồn vạn cỏ cây
Nhựa sống
tràn trề khắp đó đây
Hương mùa
đạo hạnh thơm phưng phức
Có chết
cũng đành, phải không bây?
Sóng bạc
dâng lên giữa biển chiều
Đưa hồn về
tận bến phiêu diêu
Khoang
thuyền đầy ắp trân châu cả
Dáng ngọc
giơ tay vẫy yêu kiều.
Suối tóc
tơ hồng rất dịu dàng
Mỉm cười
Mẹ bảo: mùa xuân sang
Hái thơ
con hái miền im lặng
Im lặng,
con ơi, là tuổi vàng.
QUAN HOÀI
Đây Bê –
lem nhắn về chiều Núi Sọ
Vươn tay
dài riết chặt lấy tình thương…
Tình một
trời bát ngát tựa thiên hương,
Thu gọn
lại? đành thờ dài bất lực!
Bê – lem
sầu … trăng sao ngồi thổn thức
Ước một
giờ vạn kỷ có như không!
Khi sương
đêm run rẩy trên cánh đồng,
Còn nghe
thấy cung buồn hoa cỏ dại…
Sầu Núi Sọ
từ bao năm tê tái,
Vỡ ngọc
rồi luyến tiếc bạc đầu non!
Ai qua đồi
vào những buổi hoàng hôn
Nghe tiếng
khóc rên từng hòn đá nhỏ!
Bê – lem
ơi! Tím chiều lên Núi Sọ
Hỏi ân
tình còn chút nữa dư hương
Đá lạnh
lùng không đáp nữa ca thương,
Bên sọ
trắng từng chồng cao ngất nghểu!
Và Núi Sọ
bao đêm trường hắt héo
Cổ quan
hoài nghiêng xuống hỏi Bê – lem
Sáng tìm
trời còn giữ nữa không em
Sao khuya
ấy có khi nào xuất hiện?
Vòng trời
đất đã hơn một lần biến chuyển
Nhạc ân
tình trên tháp trắng reo cao…
Đêm lẫn
chiều không với được vì sao
Đang thiêu
đốt đến tận cùng thiên địa
XUÂN LY BĂNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét